🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 19: Vào đêm trăng tròn

Phù Ngọc Thu nói là làm ngay, chạy về sớm đợi tiên tôn gọi mình đến hót.

Trời vừa sáng, đại điện Cửu Trọng Thiên im ắng không một tiếng động.

Vẫn chưa thấy tiên tôn gọi y vào hát.

Phù Ngọc Thu: "......"

Phù Ngọc Thu chỉ hận không thể chạy đến vỗ cánh đập cửa đại điện Cửu Trọng Thiên, nhưng nghĩ đến tính khí thất thường của Diêm La sống điên khùng thì lại thôi.

Mạng chim quan trọng hơn.

Y ủ rũ gục đầu uống nước trên bệ ngọc ở thiên điện, chẳng biết có phải vì đêm qua vật lộn với tuyết tằm hay không mà y chỉ thấy toàn thân mệt rã rời.

Chim trắng phá vỏ là điềm lành, cũng như U Thảo giáng linh là sinh vật trời ban, chỉ cần hấp thu linh lực trời đất chứ không cần ăn.

Phù Ngọc Thu nằm nửa ngày vẫn chẳng khá hơn, cứ như nuốt phải cục than cháy làm lục phủ ngũ tạng cực kỳ khó chịu.

Y ỉu xìu nằm cả ngày, thấy màn đêm buông xuống, trăng sáng sao thưa mới lồm cồm bò dậy định tới chơi với Phượng Hoàng.

Nhìn ra cửa sổ khắc hoa, trăng đêm nay vẫn chưa tròn hẳn, ánh sáng nhạt nhòa rọi xuống như tuyết.

Phù Ngọc Thu đang định lê chân ra ngoài thì Vân Thu đi vào bưng y lên:

"Tôn thượng gọi ngươi vào "thị tẩm" kìa."

Phù Ngọc Thu: "......"

Phù Ngọc Thu suýt bị hai chữ "thị tẩm" này làm mắt trợn ngược ra sau đầu, nhưng lại nghĩ: "Thị tẩm thì thị tẩm, thừa dịp Diêm La sống ngủ mình thử tìm truyền thừa Phượng Hoàng xem sao."

Phù Ngọc Thu vui vẻ để mặc Vân Thu đem mình tới tẩm điện của tiên tôn.

Trong tẩm điện vang lên tiếng đàn hạc du dương ———Tiên tôn lại đang chơi đàn.

Đấng chí tôn vô thượng kia tuy có thân phận tôn quý nhưng khí chất vô cùng ôn hòa, hắn khoác áo bào trắng như tuyết có hình Phượng Hoàng dệt chìm, vạt áo thêu hình mây xếp nếp dưới chân, đầu hơi ngẩng lên, một lọn tóc đen xõa xuống vai.

Tiên tôn thấy chim trắng có vẻ không thích nghe đàn hạc mà trợn trắng mắt thì cũng chẳng tức giận mà thậm chí còn cười.

Hắn ngừng đàn rồi đón lấy chim trắng lông xù, năm ngón tay khép lại ước lượng rồi hỏi: "Sao gầy thế?"

Phù Ngọc Thu: "......"

Vân Thu: "???"

Vân Thu cũng sắp trợn trắng mắt: "Tôn thượng, chim trắng......"

Con chim trắng này béo núc ních như quả bóng chứ gầy cái nỗi gì?

Tiên tôn liếc hắn.

Vân Thu lập tức sửa giọng: "Vâng, đúng là tiểu điện hạ gầy đi rồi ạ, mấy ngày nay y chỉ uống nước chứ chẳng ăn gì cả."

Phù Ngọc Thu: "......"

Tiên tôn thản nhiên nói: "Tìm đồ ăn đi."

Vân Thu oán thầm trong lòng nhưng vẫn tận tụy gật đầu vâng dạ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...