🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 107: Chậm thật nhiều chút

Phượng Ương đưa tay vuốt ve đôi môi đỏ thắm của Phù Ngọc Thu.

Bay nhảy trong suối linh một hồi, nước trên tóc nhỏ xuống tí tách làm y khó chịu lắc đầu, sau khi định thần lại thấy tay Phượng Ương vẫn lưng chừng trong không khí thì chủ động đi tới hé môi cắn ngón tay như ngọc kia một cái.

Hơi thở Phượng Ương dừng lại, mắt vàng lóe lên những tia sáng lung linh.

Hắn giơ tay lên, bàn tay to lớn bịt kín hai mắt Phù Ngọc Thu rồi gần như mạnh bạo bế y lên giường.

Cảm giác mất trọng lượng đột ngột ập tới, sau khi Phù Ngọc Thu kịp phản ứng thì lưng đã lún sâu trong mền gấm mềm mại như mây, hơi ấm vương vấn trên đôi mắt bị che kín.

Bóng tối ập đến nhưng y không hề sợ hãi, mùi hương như băng tuyết bị lửa thiêu đốt toát ra từ Phượng Hoàng quanh quẩn trong mũi khiến y cảm thấy an tâm lạ lùng.

Phượng Ương che mắt Phù Ngọc Thu rồi nhẹ nhàng cúi xuống, hơi thở nóng bỏng càng lúc càng gần.

Rõ ràng thần hồn đã giao hòa rất nhiều lần nhưng không hiểu sao lần này Phù Ngọc Thu hồi hộp đến nỗi tim đập loạn xạ, cảm thấy như sắp xảy ra chuyện gì đó nằm ngoài dự liệu của mình.

Y đang suy nghĩ miên man thì Phượng Ương dịu dàng hôn phớt lên khóe môi y.

Phù Ngọc Thu hé miệng chờ Phượng Ương truyền sang linh lực Phượng Hoàng để thần hồn hợp nhất như mấy lần trước.

Nhưng lần này hắn chỉ hôn y một cái rồi lui ra.

Phượng Ương cười khẽ trong bóng tối.

Phù Ngọc Thu đang định hỏi hắn thì chợt cảm nhận được một bàn tay ấm áp sờ soạng vạt áo mình như đang cởi dây lưng.

Áo bào dệt bằng lửa Phượng Hoàng vốn đã rộng thùng thình, Phù Ngọc Thu cảm thấy mặc nó quá phiền phức nên chỉ buộc dây qua loa, Phượng Ương vừa giật nhẹ đã bung ngay.

Áo bào ấm áp cởi ra làm toàn thân mát lạnh, Phù Ngọc Thu ngượng ngùng co quắp hai chân, cảm thấy hơi kỳ quái.

"Phượng, Phượng Hoàng?"

"Ừ." Phượng Ương ôn tồn đáp lại, "Hôm nay sẽ đổi kiểu khác."

Phù Ngọc Thu ngẩn người: "Hả, vậy có nhanh không?"

"......" Phượng Ương im lặng hồi lâu mới dịu dàng nói, "Sẽ chậm hơn một chút."

Phù Ngọc Thu gật đầu.

Y vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc, cảm thấy chậm lắm cũng chỉ hai khắc đồng hồ là cùng.

So với đêm dài đằng đẵng cũng xem như nhanh rồi.

Nến đỏ trướng ấm.

Màn giường khẽ lay động dưới ánh nến, Phù Ngọc Thu tựa như nhìn thấy vô số ác quỷ đang giương nanh múa vuốt với mình.

Gió nhẹ êm đềm thổi lướt qua người y.

Mặc dù chưa tới đầu xuân nhưng trăm hoa đã đua nở ở Phượng Hoàng Khư, gió đêm cũng không lạnh mà trái lại còn mang theo cái nóng oi ả của mùa hè.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...