🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 100: Về Văn U Cốc

Phượng Ương yên lặng nhìn Phù Ngọc Thu đang ngủ ngon lành trên lòng bàn tay.

Tộc chủ Tuyết Lộc để lại một ít linh dược giúp làm dịu cơn nóng của Phù Ngọc Thu rồi âm thầm lui ra, chắc muốn để tiên tôn có chút thời gian suy nghĩ nhân sinh.

Phù Ngọc Thu bị "cỏ cỏ cỏ" mà vẫn không hề hay biết, còn đang vô tư đạp móng chim nói mớ chíp chíp.

Phượng Ương nặng nề nhìn y hồi lâu rồi thở dài thườn thượt.

Phù Ngọc Thu mơ thấy mình lăn lộn thỏa thích trong tuyết, mơ màng nửa ngày cuối cùng tỉnh giấc.

Trước mắt trắng xóa như tuyết, thân thể bị xóc nảy nhẹ, có ảo giác như còn trong mộng.

Phù Ngọc Thu mơ màng trở mình, lúc này mới nhận ra dưới người là vải vóc mềm mại.

Y đang cuộn tròn trong tay áo rộng nhiều lớp của Phượng Ương.

Chim trắng đập cánh bò tới phía trước rồi chíp chíp hai tiếng.

Năm ngón tay thon dài nhẹ nhàng vạch ra tay áo khép hờ, giọng Phượng Ương vọng vào từ bên ngoài: "Dậy rồi à?"

Phù Ngọc Thu bò tới thò đầu ra mờ mịt kêu: "Chíp chíp?"

Tuyết vẫn tung bay như lông ngỗng, trên vai Phượng Ương đọng một lớp tuyết mỏng, hắn đi chậm lại như muốn để Phù Ngọc Thu nằm thoải mái một chút, nghe vậy thì thản nhiên nói: "Ra ngoài rồi."

Phù Ngọc Thu nghi hoặc: "Đi đâu thế?"

Phượng Ương đưa hai ngón tay nhẹ nhàng xoa đầu Phù Ngọc Thu rồi chỉ tới phía trước.

Thung lũng quen thuộc đang ở ngay trước mắt.

Phù Ngọc Thu sững sờ.

Văn U Cốc?

Trận tuyết này quá lớn khiến lối vào thung lũng vốn xanh um tươi tốt trở nên lạ lẫm, Phù Ngọc Thu nhìn trái ngó phải nửa ngày mới xác định đây thật sự là Văn U Cốc!

Phù Ngọc Thu kinh ngạc: "Sao tự dưng lại về đây?"

Chẳng phải Phượng Ương muốn nhốt y lại để gạo nấu thành cơm sao?

Phượng Ương cười hỏi: "Trở về không vui à?"

Phù Ngọc Thu gật đầu: "Đương nhiên vui chứ."

"Thế thì tốt rồi."

Phượng Ương đi tới lối vào sơn cốc, hai ngón tay áp lên kết giới trong suốt của Phù Bạch Hạc nhẹ nhàng rót vào một tia linh lực Phượng Hoàng.

Linh lực Phượng Hoàng quen thuộc tràn ra, Phù Ngọc Thu bị rót cả đêm ngửi được khí tức quen thuộc làm eo bất giác mềm nhũn, bản năng cảm thấy như thần hồn lại sắp giao hòa.

Cũng may lần này không có khoái cảm mê hồn lan rộng toàn thân nên Phù Ngọc Thu thở phào một hơi.

Chim trắng ngậm tay áo Phượng Ương giật nhẹ rồi tò mò hỏi: "Nếu về Văn U Cốc thì ca ta sẽ không cho ta ra ngoài nữa đâu, ngươi thật sự bằng lòng sao?"

Phượng Ương đứng yên chờ Phù Bạch Hạc chứ không xé toạc kết giới xông vào như lần trước, hắn chậm rãi sửa lại tay áo để tránh tuyết lọt vào.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...