🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 7: 6. RĂN DẠY GIÁO HUẤN

Edited by Bà Còm

Tạ Hộ đi xuyên qua hành lang gấp khúc, băng qua một khu vườn xa hoa lộng lẫy, tới Bình Dương cư của Tạ Cận.

Khi gần đến cửa, Tạ Hộ ngẩng đầu nhìn thoáng qua tấm biển treo phía trên, không nói gì đi vào sân, các hạ nhân trong viện hành lễ với nàng, chờ nàng vào chủ viện mới đứng dậy làm việc tiếp. Vốn dĩ Bình Dương cư không có quy củ này, sau vì Vân thị theo Đại phu nhân đi đến vương tước công phủ vài lần mới học được.

Tạ Hộ đi vào thư phòng trông có vẻ rất thư hương, thấy phụ thân Tạ Cận đang ngồi ở sau bàn viết, nghiêm túc tra hỏi bài tập của Tạ Tân và Tạ Thiều.

Tạ Cận coi như tuấn mỹ, tướng mạo đường đường, trầm ổn nội liễm, bên mép là hai chòm râu cá trê, mũi rất cao thẳng, chỉ là môi luôn luôn mím lại khiến người ta có cảm giác ông rất hà khắc.

Tạ Tân đang đứng trước mặt Tạ Cận đọc thuộc lòng bài vở trong mấy ngày qua, Tạ Hộ đi vào cũng không dám tiến lên, chỉ ở phía sau Tạ Tân hành lễ với Tạ Cận rồi thối lui đứng sau lưng bào huynh Tạ Thiều. Tạ Thiều quay đầu nhìn nhìn nàng, cặp mắt to đen nhánh đầy giảo hoạt, Tạ Hộ ngẩng đầu nhìn thoáng qua vị ca ca này. Tạ Thiều cũng rất tuấn tú, so với Tạ Cận càng xuất sắc hơn, mặt như quan ngọc, mày kiếm mắt sáng, đôi mắt có thể nói linh động như sao trời, mắt hơi xếch nhìn rất đào hoa trông biết ngay là vị công tử đa tình. Hiện giờ Tạ Thiều đã mười bốn, vóc dáng khá cao vững chãi như tùng, đến nay vẫn chưa định thân.

Theo lý thuyết thì dù là muội muội ruột thịt cũng không nên nhìn chằm chằm, nhưng từ khi Tạ Hộ tiến vào, đôi mắt Tạ Thiều cứ dính trên người Tạ Hộ quan sát không ngừng làm Tạ Hộ cũng có chút ngượng ngùng, đành phải giương mắt lườm ca ca một cái. Bị trừng mắt nhìn lại, Tạ Thiều có chút bất ngờ rồi cho Tạ Hộ một nụ cười ngu ngơ. Cái kiểu cười ngây thơ nhưng lại mang theo vẻ láu cá đúng là kỹ xảo dùng để "lưu luyến bụi hoa" của Tạ Thiều, là tuyệt chiêu để dụ dỗ nữ tử. Khi anh chàng không cười thì cùng lắm chỉ giống như một công tử đa tình, nhưng cười kiểu này trông đích xác là một công tử phong lưu, không ai nhìn ra rốt cuộc anh chàng cười thật tình hay cười giả tạo, cứ thế mà bị mê hoặc.

Đời trước của Tạ Thiều không có gì đặc sắc, nhưng vị ca ca này đối đãi với Tạ Hộ thật không tệ. Anh chàng văn không hay võ không giỏi, suốt ngày lông bông bên ngoài, đến năm Tạ Hộ vào cung vẫn chưa thành thân. Vào ngày Tạ Hộ tiến cung, ca ca cho nàng một phần quà rất hậu hĩnh, là ngân phiếu ước chừng ba vạn lượng, cứ thế mà nhét cho nàng. Khi Tạ Hộ mới vào cung đình, ngân phiếu này thật sự giúp nàng tránh được không ít phiền toái. Bởi vậy, mặc kệ ca ca này ra sao, người khác đánh giá huynh ấy thế nào, Tạ Hộ vẫn có cảm tình tốt với Tạ Thiều.

Tạ Thiều cảm thấy muội muội hình như hơi khác lạ, trước đây dù có nhìn nàng, con bé vẫn rất tự phụ cao ngạo nên chưa bao giờ để ý tới hắn, kiêu kỳ đến độ thật muốn bổ đầu nàng ta xem bên trong bộ não được cấu tạo thế nào. Thế nhưng hôm nay lại khác xưa, con bé vậy mà ngẩng đầu nhìn nhìn hắn, hơn nữa còn ẩn ẩn cong lên khóe môi, chuyện này ngược lại khiến Tạ Thiều không được tự nhiên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...