🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 167: 161. MANH MỐI TỪ CÂY TRÂM BẠC

Edited by Bà Còm in Wattpad

Thẩm Hấp nhìn Tạ Hộ nói chuyện, cảm thấy trên người thê tử tỏa ra hào quang loá mắt. Từ trước hắn chỉ nhìn nàng như một đóa hoa giải ngữ đặc biệt tốt, có nàng làm bạn bên người khiến hắn có thể tùy thời tùy chỗ thả lỏng, không cần giống như trước đây ngày ngày chỉ biết nhớ đến cừu hận, mỗi thời mỗi khắc đều nghĩ kế hoạch báo thù. Chính là nàng đã cho hắn hiểu, trên đời này ngoại trừ báo thù còn có những chuyện khác càng tốt đẹp hơn, mà tất cả những chuyện tốt đẹp đó không có chuyện nào mà không phải do nàng mang đến cho hắn.

Một thê tử ôn nhu săn sóc, một gia đình hạnh phúc mỹ mãn, một nhi tử khỏe mạnh đáng yêu . . . tất cả những thứ đó trước đây hắn có nằm mơ cũng không dám tơ tưởng. Cho nên, lúc trước hắn cũng không hy vọng nữ nhân này sẽ trợ giúp gì cho hắn, không phải hắn có ý coi thường nàng, mà chính là cảm thấy nàng đã làm cho hắn quá đủ quá tốt rồi. Vậy mà không ngờ được, từ chuyện hôm nay mà ông trời lại cho hắn kiến thức được sự cơ trí của nàng. Vốn dĩ loại tâm tình cưới nàng là hắn đã "kiếm" được đúng người đột nhiên cần phải xác định lại, bởi vì một người tuyệt diệu như nàng thì căn bản không thể chỉ dùng từ ‘kiếm’ là có thể hình dung.

Tạ Hộ thấy Thẩm Hấp ngơ ngẩn nhìn mình, không khỏi sờ sờ gương mặt hỏi: “Sao thế? Thiếp đã nói sai chỗ nào rồi à?”

Tạ Hộ âm thầm hồi tưởng lời nói lúc nãy, chỉ sợ chính mình có phải tiết lộ cái gì hay không, hoặc là nói những câu gì đó không nên nói? Nhưng sau một hồi lục lọi, Tạ Hộ phát hiện mình cũng không nói sai điều gì, bèn buông chén trà ngẩng đầu nhìn Thẩm Hấp.

Thẩm Hấp dường như cũng ý thức được bản thân thất thố, hít sâu một hơi rồi cũng buông xuống chén trà, ôm Tạ Hộ vào lòng xúc động thốt lên: “A Đồng, nàng tốt như vậy, nếu về sau nàng không ở bên người ta thì ta phải làm sao bây giờ?”

“. . .”

Tạ Hộ khó hiểu nhìn Thẩm Hấp, không rõ vì sao phu quân đột nhiên nói ra câu này, chợt nhớ tới nếu Thẩm Hấp đăng cơ, chính mình có thể lưu lại bên người phu quân hay không vẫn là một vấn đề, không khỏi cười khổ: “Chỉ cần chàng không xua thiếp đi, vậy thì làm sao thiếp lại không ở bên người chàng? Trừ phi chàng không cần thiếp nữa.”

Thẩm Hấp ôm nàng chặt hơn, trịnh trọng nói: “Ta sẽ không bao giờ không cần nàng. Cho dù nàng không cần ta thì ta vẫn sẽ giữ chặt nàng bên cạnh!”

Tạ Hộ bị Thẩm Hấp ôm vào lòng ngực, nghe được phu quân nói lời này khóe mắt dường như có chút chua xót, thở dài một cách bất đắc dĩ duỗi tay xoa mặt Thẩm Hấp rầu rĩ nói: “Chàng cần phải nhớ kỹ những lời này. Tương lai thiếp cũng không cầu có thể cùng chàng sánh vai, chỉ cần cho thiếp một vị trí nhỏ ở chỗ có thể thấy được chàng cũng là đủ rồi.”

Thẩm Hấp hôn lên môi nàng nói một cách dứt khoát: “Nói bậy gì thế? Trên đời này nếu nàng không sánh vai với ta thì ai có thể thay vào vị trí của nàng? Đừng quên, nàng là thê tử ta cưới hỏi đàng hoàng chứ không phải thiếp. Sau này mặc kệ ta có thân phận gì, thân ta ở đâu thì nàng vĩnh viễn đều là người duy nhất có thể cùng ta sánh vai.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...