🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 56: 56

Chương 56

Diệp Thư hoàn toàn không nghĩ tới. Phải nói là cậu chưa từng cảm thấy Tấn Vọng sẽ có ý nghĩ này. Kỳ thực Diệp Thư cũng không đặc biệt để ý chuyện này, làm thừa tướng cũng được, làm hoàng phi cũng chẳng sao, chỉ cần có thể an ổn ở bên cạnh người kia là đủ rồi.

Nhưng Tấn Vọng hiển nhiên không nghĩ như vậy.

Chẳng trách người này lúc trước cứ tìm cậu hỏi han về việc phu thê ở xã hội hiện đại sống với nhau như thế nào. Hắn luôn cố gắng sao cho cậu cảm thấy được yêu thương cùng tôn trọng nhất.

Diệp Thư trầm mặc không lên tiếng, Tấn Vọng lại gần: "Cảm động sao?"

"..." Diệp Thư liếc mắt không thèm nhìn hắn, "Mới... mới không có, nói lời dễ nghe như vậy, nếu chỉ vì muốn để người khác biết ngươi yêu ta thì hà tất phải viết như... như vậy."

Buồn nôn. Quá buồn nôn.

"Ta vẫn còn rất nhiều thứ chưa viết vào đây." Tấn Vọng cười cười, thần sắc đường đường chính chính nói, "Từng câu từng chữ trong đó đều từ tâm can của ta, tuyệt đối không giả dối. "

Hai tai Diệp Thư đỏ chót, nghiêng đầu không thèm để ý tới hắn nữa.

Âm thanh Tấn Vọng từ sau lưng cậu truyền đến: "Cô cùng Diệp lang đã giao hảo nhiều năm, tình nghĩa sâu nặng, nhưng quân tâm tựa biển, độc không tương tư tình nữ nhi..."

Diệp Thư: "..."

Tấn Vọng mở bản sao chiếu thư kia, không nhanh không chậm xem: "... Cô dốc hết cả tâm can, nhưng trước sau vẫn không thể nhận lại một cái nhìn..."

"Ngươi đừng đọc tiếp!" Diệp Thư giành lấy chiếu thư, hai má nóng lên như bị thiêu cháy.

Tấn Vọng nở nụ cười, đến gần hôn trên môi Diệp Thư: "Nhưng cô không hối hận."

Bàn tay của hắn men theo gò má đối phương trượt xuống, thuận thế xoay đầu cậu lại để cậu nhìn thẳng vào mắt hắn. Trong đáy mắt Tấn Vọng thấp thoáng ý cười kèm theo một tí bông đùa, nhưng ngữ điệu hắn lại nghiêm túc, rõ ràng, từng chữ từng câu, như gõ vào tim Diệp Thư.

"... Cô tâm duyệt hắn, trước sau như một, đời này không hối hận."

Phong "thư tình" kia của Tấn Vọng viết quá chân thành tha thiết, người đọc không khỏi không khỏi rơi lệ. Hóa ra, bệ hạ cùng Diệp tướng quả thật là có tình ý, có điều chỉ là tương tư đơn phương.

Từ sau phong thư kia viết ra, tranh luận bên trong triều đình bỗng nhiên không còn nữa. Không chỉ như vậy, từ đầu đường đến cuối ngõ đều lưu truyền sự tình của Tấn Vọng và Diệp Thư. Bản thoại trên phố ngày càng xuất hiện nhiều như măng mọc sau mưa. Khách tới Diệp phủ cũng nhiều hơn ngày xưa, nói bóng gió ám chỉ việc Diệp tướng nên sớm đáp lại tình cảm của bệ hạ, người có tình cuối cùng rồi cũng về với nhau. Cuối cùng, Diệp Thư đều chịu không nổi nữa mà đuổi về hết. 

Về phần Tấn Vọng, người nào đó sau khi làm ra một trận bát nháo như vậy thì bỗng dưng dừng lại không làm gì, cũng không đề cập tới việc này nữa. Nhưng chuyện bát quái của cả hai thì vẫn không ngừng lại mà càng lúc càng kịch liệt hơn.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...