🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 42: 42

Chương 42

Thanh niên kia mặt mày mang theo nét tươi trẻ ngây ngô, nhìn qua có lẽ trẻ hơn Tấn Vọng một chút, ở đuôi mắt có một nốt ruồi son đỏ tươi, Người kia mặt mày gian mang theo thiếu niên ngây ngô, nhìn qua so với Tấn Vọng còn trẻ hơn chút, đuôi mắt có một nốt ruồi son nhỏ, nhưng không hiện ra nét chút nữ tính nào.

Diệp Thư gần đây đọc rất nhiều sách có liên qua đến Khôn Trạch, nên liếc mắt một cái liền có thể nhận ra, nốt ruồi son này chính là nét đặc thù của Khôn Trạch. Cậu nên sớm nghĩ đến việc thế giới mà cậu biết với thế giới trong sách hoàn toàn cách xa nhau chứ.

Giống như lúc trước, mỹ nhân dâng lên cho Tấn Vọng biến thành Khôn Trạch, hiện tại, hồng nhan tri kỷ được giới thiệu cho Tấn Vọng cũng biến thành Khôn Trạch.

Diệp Thư cười lạnh trong lòng.

Còn rất nhân tính hóa đấy.

Đoàn người đi ra khỏi ngự thư phòng, Tấn Vọng đang nói chuyện thì ngẩng đầu lên, trùng hợp chạm mắt với Diệp Thư. Không nghĩ tới việc Diệp Thư sẽ đến tìm hắn, Tấn Vọng trong mắt loé lên vẻ kinh ngạc, sau đó nở nụ cười với Diệp Thư.

Mặt Diệp Thư không hề có cảm xúc, quyết đoán thả màn vải bên ngoài ngự liễn xuống, nhất quyết không nhìn mặt Tấn Vọng.

Tấn Vọng: "..."

Cô lại làm gì sai sao???

"... Bệ hạ đang nhìn gì vậy?" Hộ quốc công đang cùng nói chuyện với Tấn Vọng, thấy người phía sau có chút thất thần, nghiêng đầu hỏi.

Tấn Vọng trầm ngâm chốc lát, nhàn nhạt nói: "Chờ."

Nói xong, mặc kệ người còn đang đứng ngoài ngự thư phòng, nhanh chân bước đến chỗ ngự liễn. Nội thị vội vã hành lễ, Tấn Vọng cũng không để ý tới, trực tiếp xốc màn vải lên.

Hộ quốc công: "???"

Bên trong ngự liễn, Diệp Thư hơi nhích vào trong, nghiêng đầu không để ý tới hắn: "Hừ."

"..."

Tấn Vọng lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Diệp Thư, khẽ nắm lấy bàn tay đối phương: "Đã ở ngoài này đợi bao lâu rồi, sao không vào?"

Đêm qua, trời mới vừa rơi một trận tuyết lớn, bên ngoài không khí lạnh buốt, bên trong ngự liễn lại không có đồ sưởi ấm, không thể so sánh với khi ở trong phòng. Lúc này, Diệp Thư mới để ý tới ngón tay mình đã bị lạnh cóng. Tấn Vọng nắm lấy tay cậu lại sát ngực để ủ ấm, đầu ngón tay Diệp Thư giật giật, cuối cùng không cam lòng rút ra khỏi nơi ấm áp ấy.

Cậu nhìn đi nơi khác, lạnh lùng nói: "Bệ hạ cùng người khác nghị sự bao lâu, thần sẽ chờ bấy lâu."

Cậu cố ý nhấn mạnh hai chữ "Nghị sự".

Mắt Tấn Vọng khẽ nhúc nhích, giơ tay lên kéo người vào trong lồng ngực: "Chẳng trách cả người lại lạnh như vậy."

Diệp Thư cau mày đẩy hắn ra: "Tránh ra..."

Tấn Vọng không buông, ngược lại càng ôm chặt hơn, đôi mắt tuấn mỹ lộ ra ý cười: "Tức giận sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...