🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 4: 4

Chương 4

Sau khi kết thúc bữa sáng, người hầu nhanh chóng bưng thuốc lên. Bên trong thuốc có lẽ được thêm thành phần thuốc an thần nên khi Diệp Thư sau khi ngoan ngoãn uống xong bát thuốc, rất nhanh đã mông lung một lúc rồi thiếp đi.

Chờ khi cậu tỉnh lại thì đã là sau giờ Ngọ. Tấn Vọng đã không còn ở trong tẩm điện. Diệp Thư vừa mới chỉnh trang quần áo lại xong, thị nữ đã rất nhanh đưa cơm trưa đến.

Thị nữ thi lễ với Diệp Thư: "Bệ hạ có dặn dò, sau khi Diệp tướng dùng xong cơm trưa, hãy đến võ trường gặp bệ hạ."

"Diễn võ trường?"

Tấn Vọng lại muốn làm chuyện quái đản gì đây?

Diệp Thư hỏi: "Bệ hạ cho triệu ta đi đến đó có nói vì chuyện gì không?"

"Bẩm, Nô tỳ không biết."

Sau khi thị nữ truyền xong lời, nàng liền lẳng lặng đứng chờ bên cạnh, Diệp Thư nhìn nàng một cái, không hỏi nhiều nữa. Tấn Vọng phái người tới cho gọi cậu, quá nửa là không thể hỏi ra gì rồi.

Bữa cơm này Diệp Thư ăn hoàn toàn không thưởng thức được cái ngon của đồ ăn, chỉ vội vã lấp đầy bụng, rồi liền để thị nữ dẫn cậu xuất môn. Ra khỏi tẩm điện mới phát hiện, nơi này không phải kinh đô hoàng thành. Nơi này là hành cung ở khu vực ngoại thành Tấn Vọng dùng để tránh nóng.

Hành cung về quy mô thì không nhỏ hơn mấy so hoàng thành, từ tẩm điện Diệp Thư ở đi ra là cái hồ nước lớn, Diệp Thư cùng thị nữ đi vòng qua hành lang ven hồ, đi quanh co hơn mười phút, còn chưa đến diễn võ trường, đã nghe thấy một tiếng ầm nổ vang.

Là tiếng súng.

Diệp Thư dừng bước, liền muốn chạy trốn ngay lập tức. Cậu liền biết Tấn Vọng này mới cậu đến làm gì có cái gì tốt đẹp chứ!

Thị nữ bên cạnh cậu cũng dừng bước: "Diệp tướng?"

"Không, không có chuyện gì." Diệp Thư sắc mặt trắng bệch, lắc lắc đầu.

Diệp Thư đi vào diễn võ trường, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Tấn Vọng đứng im trên đài cao phía trước. Trong tay hắn nắm một khẩu súng toàn thân làm bằng bạc, dáng dấp có vẻ tương tự với súng lục, nhưng vẫn có chút khác biệt.

Ầm ——

Một tiếng súng vang lên, ngay ở giữa hồng tâm.

Tấn Vọng thả khẩu hỏa súng xuống, nghiêng đầu nở nụ cười với Diệp Thư: "Còn chờ cái gì, lại đây."

Diệp Thư bước lên trước. Trên đài cao có bày ra một cái bàn nhỏ, Tấn Vọng kéo Diệp Thư bên cạnh ngồi xuống, lập tức có nội thị tới dâng trà.

Tấn Vọng nhìn về phía Diệp Thư: "Tinh thần ái khanh nhìn qua đã tốt hơn rất nhiều."

Diệp Thư nói: "Tài nghệ của Phùng thái y quả là tuyệt đỉnh, tạ ơn bệ hạ quan tâm."

Tấn Vọng một đầu: "Nếu thân thể của ái khanh đã khôi phục, chúng ta liền tiếp tục thảo luận sự việc lúc trước."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...