🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 33: 33

Chương 33

Nửa canh giờ sau, Tấn Vọng ôm Diệp Thư đã tắm rửa xong trở lại tẩm cung.

Cả người Diệp Thư rơi vào trong giường mềm mại, mệt mỏi đến một ngón tay cũng không muốn động. Tấn Vọng cúi đầu muốn hôn cậu, liền bị Diệp Thư cau mày nghiêng đầu né tránh.

"Đi ra đi..." Giọng Diệp Thư có chút khàn, lười biếng, không có chút khí lực nào.

Tấn Vọng thuận thế nhéo nhéo lỗ tai cậu, nhẹ giọng dụ dỗ: "Cố nhịn thêm, ngoan nào."

Đổi lấy là cái trừng mắt của Diệp Thư. Khía cạnh kia của bệ hạ không phải là không được, ngược lại hắn còn nhìn đến không chịu nổi mất rồi. Nhưng mà bây giờ làm sao hành sự được. Diệp Thư có thai chưa đầy ba tháng, thái y không gật đầu, hắn không dám tùy tiện hành sự.

Bất kể là hôn môi hay ôm ấp, vẫn chỉ động viên trong phút chốc, đối với Khôn Trạch mà nói cũng chỉ là gãi không đúng chỗ ngứa, một chút khoái cảm ngắn ngủi qua đi, sau đó lại càng cảm thấy khó nhịn hơn nữa, không được thỏa mãn. Diệp Thư càng nghĩ càng giận, vừa tức giận việc mình bây giờ tự đi tìm bất mãn như thế, vừa tức giận việc tự dưng mình như biến thành tên đầu sỏ tự gây ra mọi việc. Cậu vươn mình kéo chăn lên, chỉ chừa lại cái gáy mềm mại.

Tấn Vọng bất đắc dĩ: "Cô trước tiên đi xử lý chính vụ, ngươi nằm một lát, rồi nhớ dùng bữa trưa đúng giờ."

Diệp Thư vốn chẳng muốn thèm để ý tới hắn, nhưng lại cảm giác được đối phương vẫn đứng trước giường nhìn mình chăm chú, mới rầu rĩ đáp một tiếng "Biết rồi" .

Tấn Vọng mỉm cười, cúi đầu hôn môi cậu một chút, rồi mới rời tẩm cung. Đợi cửa điện khép lại, Diệp Thư mới vươn mình bước xuống giường.

Cậu quỳ bên giường, cúi người xuống gầm giường tìm tòi chốc lát, mò tới bình ngọc bị Tấn Vọng tiện tay ném xuống. Thứ đồ chơi này không thể làm mất được. Diệp Thư dò xét một vòng trong phòng, cuối cùng đem thuốc đặt sau giá sách, an ổn giấu đi.

Làm xong, Diệp Thư vỗ tay một cái, cúi đầu nhìn về phía bụng dưới.

"Đều tại ngươi." Diệp Thư nhỏ giọng nói, "Mấy ngày nay ngươi thành thật cho ta một tí, lại dằn vặt cha ngươi, cẩn thận cái mạng nhỏ của ngươi khó mà giữ được."

Nhóc con lúc nào cũng bị đe dọa lấy mạng: "..."

Giữa trưa ngày mai, sứ thần Đại Yến đến kinh thành. Bệ hạ đem người đến cửa thành đón tiếp, sau đó cho người ở trong cung sắp xếp lại, chờ đợi quốc yến vào buổi chiều có thể bày biện tiếp đãi sứ thần.

Diệp Thư không cần đến cửa thành.

Trên thực tế, sau khi cậu tỉnh lại, sứ thần cũng đã dừng chân tại Hội Đồng Lâu mà bệ hạ mới ban cho.

... Tấn Vọng căn bản không hề gọi cậu.

Bệ hạ hôm nay phải vội vàng chiêu đãi sứ thần, không có thời gian hồi cung để cùng Diệp Thư dùng bữa. Diệp Thư chậm rì rì dùng xong cơm trưa, nội thị đã đưa quần áo phải mặc cho tiệc buổi tối. Là một triều phục đen xen đỏ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...