Chương 30: 30
Chương 30
Tấn Vọng ôm Diệp Thư trở về tẩm cung, lập tức có nội thị chào đón.
Hắn đưa cành mai trong tay, liền phân phó "Truyền thái y", nhanh chân tiến vào trong điện. Tấn Vọng đem người đặt ở giường, cởi áo khoác tuyết hồ đang dính đầy tuyết của cậu ra, tiếp nhận trà gừng do nội thị dâng lên đút cho Diệp Thư.
Diệp Thư đưa tay cầm: "Để ta tự làm là được..."
Tấn Vọng nhíu mày, Diệp Thư lập tức thu tay về, ngoan ngoãn nhấp một hớp.
Diệp Thư uống hết gừng trà, Tấn Vọng kéo chăn nhung đắp lên người cậu: "Bây giờ thấy thế nào, còn khó chịu không?"
Diệp Thư lắc đầu.
Vừa nãy cậu chơi hơi quá mức, lúc về thật sự có chút đau bụng, Tấn Vọng sợ hãi vội vàng đem người ôm trở về. Có điều cũng chỉ là một thoáng chốc không khỏe thôi, hiện tại đã không có gì khác thường.
Tấn Vọng nắm lấy hai bàn tay lạnh cóng của Diệp Thư, lạnh lùng nói: "Ngươi chơi nữa đi..."
Diệp Thư núp trong chăn nhung, không dám nói tiếp.
Cậu quét tầm mắt đến cánh tay của Tấn Vọng, dưới ống tay áo, mơ hồ ẩn hiện băng vải nhuốm máu, vội la lên: "Miệng vết thương lại nứt ra nữa rồi, để ta xem..."
"Đừng lộn xộn." Tấn Vọng đem người đè lại, không để ý lắm, "Vết thương nhỏ ấy không đáng để tâm..."
Hắn ngừng nói, nhìn thấy ai oán trong mắt Diệp Thư liền miễn cưỡng xoay chuyển câu chuyện: "Được rồi, chốc nữa để thái y băng bó lại."
Diệp Thư trầm thấp "Ừ" một tiếng.
Nội thị dâng lên một cái bình ngọc. Cành mai ban nãy vừa được Diệp Thư tiện tay lấy xuống được cắm ở trong bình, tuyết đọng phía trên bị địa long đốt trong phòng hun chảy, cánh hoa mềm mại vừa được nước thấm qua, nước tuyết tan tí tách nhỏ giọt xuống.
Tấn Vọng đặt bình ngọc ở án thượng thường ngày xử lý công vụ. Diệp Thư nhìn hắn cẩn thận từng li từng tí, bật cười một tiếng.
Người này sao lại... ngốc vậy.
Thật đáng yêu.
Tấn Vọng hỏi: "Làm sao?"
"Không... Không có chuyện gì." Diệp Thư nhịn cười, lắc đầu một cái, "Bệ hạ, hoa này hái xuống không sống được lâu nữa đâu, hà tất còn cắm vào làm gì?"
"Không sao." Tấn Vọng nhẹ nhàng gảy cánh hoa một chút, thấp giọng nói, "Làm như vậy thì nó có thể sống thêm hai ngày nữa."
Diệp Thư hiểu được ý tứ của hắn. Bởi vì là cậu đưa nên liền muốn để nó sống thêm mấy ngày nữa.
Diệp Thư trong lòng run lên.
Cậu hạ mắt, thân thể lui về sau mấy phần, vỗ vỗ khoảng trống bên người: "Bệ hạ đến ngồi bên này đi."
Tấn Vọng đi sang ngồi xuống. Diệp Thư lăn một vòng trên giường, trực tiếp lăn vào lòng hắn.
Bạn thấy sao?