Chương 25: 25
Chương 25
Phùng thái y không hề hay biết về kỹ năng diễn xuất tinh xảo của Diệp Thư, không nghi ngờ gì, lập tức tiến lên bắt mạch cho Diệp Thư. Ngón tay hắn đặt lên cổ tay Diệp Thư, lẳng lặng trong chốc lát, ánh mắt bỗng mở to.
Mạch của An tần rõ ràng... rõ ràng là hỉ mạch!
Thật không hổ là bệ hạ, Diệp tướng vừa mới có thai không lâu, nhanh như vậy, An tần cũng đã có tin vui.
Quả nhiên là trời phù hộ Trường Lộc! Thật đáng mừng!
Phùng thái y mừng tít mắt, đang muốn truyền đạt tin mừng này cho thanh niên đang dựa trên long sàng, thì thần sắc bỗng nhiên ngưng lại.
Chờ chút đã, mạch này sao lại...
Màn vải rủ xuống, từ bên ngoài nhìn vào, chỉ có thể thấy bóng dáng mơ hồ của người đang dựa trên giường. Phùng thái y khóe miệng run run một chút, sắc mặt biến hóa vài lần. An tần có hỉ mạch không sai, nhưng bào thai này tính ngày... thì cũng đã gần hai tháng rồi .
Hai tháng trước, An tần còn chưa nhập cung cơ mà.
Phùng thái y cảm thấy kinh sợ tựa như vừa phát hiện ra bí ẩn gì đó to lớn lắm của hoàng tộc, sắc mặt nhất thời trở nên trắng bệch.
Diệp Thư dựa vào đầu giường, qua khe hỡ của màn vải quan sát thần sắc Phùng thái, hơi không kiên nhẫn. Ông lão này mặt mày sao lại biến đối liên tục vậy, đang suy nghĩ gì đấy? Không được, không thể phá vỡ thiết lập tính cách mỹ nhân ôn nhu hiền thục được.
Diệp Thư hắng giọng một cái, ôn hòa hỏi: "Thái y có thể nhìn ra ta có vấn đề gì không?"
Phùng thái y cả người run lên, bừng tỉnh lại. Hắn thân là lão thần tam triều, kiến thức rất rộng, nhưng chưa từng thấy sự việc hoang đường như thế này. Bê bối này của hoàng gia hắn dù như thế nào cũng không thể để lộ ra được.
Hơn nữa nhìn bộ dáng của An tần, hình như cũng không biết chính mình đang có thai. Sự tình như thế này vẫn còn khả năng chuyển biến tốt.
Phùng thái y trong phút chốc suy nghĩ cẩn thận mọi chuyện, hắn buông tay Diệp Thư ra, miễn cưỡng duy trì ngữ điệu vững vàng: "... Công tử khí huyết ngưng trệ, mấy ngày nay phải nghỉ ngơi cho tốt, lấy ăn uống thích hợp..."
Một lát sau, Phùng thái y rời đi, lúc này ông mới phát hiện phía sau lưng mình đã ra một tầng mồ hôi lạnh.
Trong điện, Diệp Thư xốc màn lên, tâm lý nghi ngờ rốt cuộc cũng tiêu tan. Nói như vậy, thân thể cậu thật sự không có gì đáng ngại?
Ước chừng qua nửa canh giờ nữa, Tấn Vọng trở lại.
Từ khi nghe thái y dặn dò, Khôn Trạch có thai mỗi ngày nhất định phải tản bộ, tắm nắng, Tấn Vọng mỗi ngày sau khi hạ triều, trước tiên đều sẽ dành ra một canh giờ dẫn Diệp Thư đi dạo, sau đó mới đi ngự thư phòng xử lý công vụ.
Tấn Vọng mở xích vàng Diệp Thư ra, dẫn cậu lên ngự liễn rời Dưỡng Tâm điện. Nói đúng ra là bệ hạ cùng An tần.
—— Tấn Vọng vĩnh viễn không cách nào hiểu nổi người này tốn sức phân ra làm hai vai như vậy thì vui chỗ nào.
"Ở trong cung tẻ nhạt hết sức, không tìm việc vui để làm, ngươi muốn ta buồn chết sao?" Diệp Thư nói như thế.
Bạn thấy sao?