🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 19: 19

Chương 19

Còn lại mấy ngày, Diệp Thư vẫn luôn bị Tấn Vọng giữ lại ở tẩm cung dưỡng thương.

... Mẹ nó, là dưỡng thương đấy.

Cậu cùng lắm chỉ là thường ngày không hay vận động nên đứng mấy canh giờ mới dẫn đến đau nhức khắp người như thế. Rõ ràng một hai ngày là đã có thể bình phục rồi, nhưng mà Tấn Vọng lại làm như là cậu thật sự bị thương đặc biệt nghiêm trọng ấy, liên tiếp vài ngày rồi không cho cậu bước xuống đất, đi chỗ nào cũng đều tự mình ôm lấy cậu. Dính người đến mức Diệp Thư cả người đều thấy khó chịu.

"Ngươi lại muốn đi đâu?" Chân Diệp Thư còn chưa chạm đất, Tấn Vọng lập tức ngẩng đầu khỏi bản tấu chương hỏi.

Diệp Thư dừng động tác lại, theo bản năng có chút chột dạ, nhưng rất nhanh phục hồi tinh thần lại.

Cậu cây ngay không sợ chết đứng đâu: "Ta buồn ngủ, nên muốn đi tắm một chút."

Tấn Vọng buông tấu chương xuống, đứng dậy đi tới bên người Diệp Thư.

Diệp Thư như gặp phải địch: "Ngươi muốn làm gì?"

"Ôm ngươi đi tắm."

"..." Diệp Thư căm giận, "Ta đã sớm có thể tự đi rồi!"

Tấn Vọng không để ý tới cậu mà trực tiếp ôm cậu lên. Diệp Thư cật lực giãy dụa, liền bị người nọ nhẹ nhàng ở phía sau ngắt eo một cái, nhất thời cả người Diệp Thư như bị điện giật, cả người đều tê dại. Mấy ngày nay, thân thể cậu tự dưng trở nên mẫn cảm hơn xưa vạn lần, nơi nào cũng không thể chạm vào, nên cậu sợ nhất là Tấn Vọng dùng chiêu này với cậu.

Diệp Thư thôi không lộn xộn nữa, ngoan ngoãn để Tấn Vọng ôm vào bể tắm. Ôn tuyền thủy từ bể phía trên đầu rồng truyền vào, Tấn Vọng đặt Diệp Thư ở cạnh bể, đưa tay cởi y phục của cậu.

Diệp Thư nắm chặt vạt áo: "Cái này ta đều có thể tự làm."

Tấn Vọng dừng lại, lui về phía sau nửa bước.

Diệp Thư cũng không sợ bị hắn nhìn, một bên cởi ngoại bào, một bên nhỏ giọng lầm bầm: "Ta nào có yếu ớt như thế, ngươi làm như vậy khiến ta thực sự có cảm giác ta lại không thể đi lại được ấy."

Tấn Vọng nhạy bén chú ý tới cách dùng từ trong câu nói của cậu, cau mày: "Lại?"

Diệp Thư: "... Không có gì."

Tấn Vọng còn muốn hỏi tiếp, Diệp Thư đã xua tay: "Ngươi mau đi ra, ta muốn tắm rửa."

"Vậy ngươi cẩn thận một chút." Tấn Vọng nói xong, quay người rời đi.

Nhiệt độ trong bể tắm thích hợp, Diệp Thư ngâm người trong làn nước ấm, thoải mái nheo mắt lại. Cậu gác hai chân thon dài lên thành bể tắm ngọc thạch, mũi chân nhẹ nhàng nghịch nước, cảm thụ được dòng nước chậm rãi trôi qua.

Đôi chân này trước đây đã từng không cảm giác.

Diệp Thư trời sinh hai chân đều tàn tật, từ nhỏ đến lớn đều ở tại cô nhi viện, sinh hoạt hàng ngày đều cần người khác chăm sóc.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...