Chương 12: 12
Chương 12
Editor: Sorry mọi người đang theo dõi truyện, 2 ngày nay mình bị ốm nên không edit kịp để post cho mọi người (╥︣﹏᷅╥) Hôm nay mình trở lại rồi, sắp tới mình khá là bận nhưng vẫn sẽ cố để edit nhưng tiến độ chắc sẽ chậm hơn xíu. Mọi người thông cảm và vẫn ủng hộ bộ truyện này nha. (ღ˘⌣˘ღ)(ღ˘⌣˘ღ). Giờ thì vào truyện thôi.
_________________________________________
Diệp Thư không chắc là Tấn Vọng có tin cậu hay không.
Nhưng từ ngày hôm đó, Tấn Vọng không còn tiếp tục biến đổi phương pháp để thăm dò cậu nữa, thái độ đối với cậu cũng tốt lên rất nhiều. Điều đó chứng minh được là ngày hôm đó màn trình diễn của cậu đã rất thành công.
... Tất nhiên là ngoại trừ cái chuyện mất mặt mang tầm cỡ nhân loại trong bể tắm kia thôi.
Diệp Thư tự nhận không phải là cậu không quản được nửa phần thân dưới của mình, chỉ là do con người ai mà chẳng yêu cái đẹp. Mà Tấn Vọng dù sao cũng là đại mỹ nhân hiếm có, bị mỹ nhân như vậy trần trụi đè mình trong bể tắm, không phải phép mà lau súng cướp cò mới là không bình thường.
Không sai, chính là như vậy.
Diệp Thư tự thuyết phục chính mình, tiếp tục yên tâm thoải mái mà đóng vai hoàng phi chưa thành hôn của hoàng đế.
Đương nhiên, cậu chưa từng từ bỏ việc đào tẩu. Chỉ là mật thám Tây Hạ đã bị Tấn Vọng bắt giết rồi, điều này làm con đường trốn thoát của cậu xem như bị triệt để đứt đoạn. Muốn tiếp tục đào tẩu, cậu đành phải tìm chủ ý khác vậy.
"Lại đang suy nghĩ gì?"
Phía trước tiếng vó ngựa truyền đến, Diệp Thư ngẩng đầu lên, Tấn Vọng cầm cung trong tay ném cho nội thị, mặt mày tuấn mỹ lại mang theo chút nhăn nhó: "Cô cho ngươi đi ra đây săn thú để hoạt động gân cốt, ngươi ngược lại ở đây lười biếng sao?"
"..."
Mẹ nó săn thú hoạt động gân cốt cái gì chứ, cậu ngay cả kéo cung cũng kéo không ra đó.
Diệp Thư đặt nước ô mai còn ấm xuống, ôn hòa nhã nhặn: "Bệ hạ, thần không biết săn thú."
Đang khi nói chuyện, một vài tên nội thị ở phía xa mang đến cho Tấn Vọng những con mồi mới vừa săn được. Diệp Thư liếc mắt một cái, nào là dê, nai, thỏ rừng, nhiều vô số kể, không dưới chục con.
Có vài con mồi chưa tắt thở hẳn, liền bị nội thị một đao cắt yết hầu, máu tươi phun ba thước. Trong địa phận khu săn bắn, mùi máu bốc lên nồng nặc, xông thẳng vào lỗ mũi cậu. Sắc mặt cậu tái nhợt, mơ hồ lại còn có chút buồn nôn.
"Không chịu học sao" Tấn Vọng dừng ngựa trước mặt Diệp Thư trước mặt, đưa tay về phía cậu, "Tới đây, cô dạy ngươi."
Diệp Thư có chút chống cự: "Nhưng mà..."
"Thận Hình ty bên kia hình như là còn thiếu 20 trượng thì phải..."
Diệp Thư quyết đoán: "Ta học."
Hai người không hồi cung, Diệp Thư cũng không cần phải đi Thận Hình ty lĩnh phạt hai mươi trượng nữa. Mà Tấn Vọng cũng không có ý thúc giục, chỉ là thỉnh thoảng lại nhắc lại một câu, làm Diệp Thư không thoải mái chút nào.
Bạn thấy sao?