Chương 99: 99
Ngủ một giấc tỉnh dậy, đầu Liễu Chẩm Thanh choáng váng, mắt hoa tai ù, hẳn là do tối qua trong lúc say rượu lại còn ngâm mình trong nước nóng.
Y đưa mắt nhìn quanh, quả nhiên trong phòng chẳng còn ai.
Tối qua men rượu xộc lên đầu, lý trí mơ hồ, y cũng chẳng muốn nghĩ gì nhiều, chỉ muốn tận hưởng cảm giác được thân thể rắn rỏi kia vây lấy, cảm thụ sự kiên nhẫn cùng ôn nhu mà Hoắc Phong Liệt dành cho. Tới lúc này, y càng thêm thấu rõ tình ý sâu nặng của hắn.
Nghĩ đến đây, Liễu Chẩm Thanh không khỏi nâng hai tay lên ngắm nhìn, như thể nơi đầu ngón tay vẫn còn lưu lại dư hương đêm qua.
Lúc mới tỉnh quả thực có chút bất ngờ, đến tận giờ tay vẫn còn hơi tê rần.
Y bật cười mãn nguyện , để phát triển thêm một bước, thật sự cũng hao tổn không ít tâm cơ của y.
Tối hôm qua, khi đầu óc còn lơ mơ, Liễu Chẩm Thanh bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ. Vì muốn che giấu hình xăm trên người, Hoắc Phong Liệt luôn giữ lấy đầu y bằng một tay, tay kia thì bận rộn giúp y... giải quyết. Y liền nhân lúc ấy mà lén đưa tay vào trong nước.
Tới lúc Hoắc Phong Liệt nhận ra thì đã quá muộn. Dù cả người hắn run lên, muốn đẩy ra, muốn ngăn lại, muốn ngừng tất cả những nhân tố có thể khiến bản thân thất thủ , nhưng hắn chỉ có một tay, làm sao địch lại hai bàn tay đang quấy rối của y.
Đương nhiên, Liễu Chẩm Thanh không để yên như vậy, còn lên giọng dạy dỗ, khiến hắn dù có xấu hổ cũng chẳng dám chống cự, cuối cùng chỉ có thể thuận theo, ngoan ngoãn để y phá bỏ tầng ngăn mỏng manh giữa hai người.
Biểu cảm lúng túng và phản ứng non nớt của Hoắc Phong Liệt khiến Liễu Chẩm Thanh cảm thấy vô cùng khoái trá, rốt cuộc lại giống như chính y mới là kẻ đang ăn hiếp người khác.
Khi Hoắc Phong Liệt không chịu nổi nữa, còn không ngừng gọi "Thanh ca" bên tai y, thậm chí cắn lên vai y một cái, chỉ tiếc y lúc đó đã mệt đến ngất lịm, chẳng biết về sau còn xảy ra chuyện gì.
Nhưng dẫu thế nào, đêm qua cũng coi như đã vượt quá giới hạn. Giữa hai người, không còn cái gọi là trong sạch nữa. Để xem tiểu tử kia định xử trí thế nào đây.
Liễu Chẩm Thanh như đã tìm được thú vui trong cuộc giằng co với Hoắc Phong Liệt, cả người đều toát lên vẻ thỏa mãn.
Lúc tỉnh dậy, vừa hay đúng giờ Hoắc Phong Liệt đi châm cứu. Y cắn một miếng bánh bao, thong thả đi tới chỗ hắn.
Vừa bước vào liền thấy Hoắc Phong Liệt để trần nửa thân trên, đang ngồi ngay ngắn trên ghế. Cạnh bên là Hàn Diệp - người thì châm cứu cho chính mình, người thì châm cho hắn.
"Ngươi đang làm gì vậy?" Liễu Chẩm Thanh bước tới, tò mò hỏi.
Hàn Diệp liếc y một cái, giọng không vui: "Say rượu."
Liễu Chẩm Thanh cả kinh: "Mới có ba chén mà?"
Hàn Diệp hừ lạnh: "Bình thường ta có uống đâu."
Liễu Chẩm Thanh vội dỗ: "Phải rồi phải rồi, ngươi không luyện qua kỹ năng này."
Hàn Diệp trừng mắt lườm y, chẳng buồn nói thêm.
Bình luận