Chương 98: 98
Liễu Chẩm Thanh nghe vậy liếc Tống Tinh Mạc một cái khinh bỉ: "Một đêm xuân cũng đã có rồi, ngươi còn có thể giúp ta được gì nữa?"
"Ngươi đừng quên, năm xưa ta theo đuổi người ta dễ như trở bàn tay đấy." Tống Tinh Mạc ngẩng cao đầu, mặt mũi đầy tự tin.
Liễu Chẩm Thanh vẫn mạnh miệng: "Ta đâu có muốn theo đuổi ai, ta chỉ muốn hắn sớm đối diện với sự thật thôi. Giờ ta bắt đầu hoài nghi liệu hắn có phải chỉ chung tình với Liễu Chẩm Thanh của quá khứ hay không nữa."
"Lo nhiều thế làm gì? Cứ tận hưởng lạc thú trước mắt đi, gạo nấu thành cơm luôn chẳng phải gọn hơn sao. Thuốc trên người ngươi vô dụng rồi, chi bằng bôi lên người hắn, để hắn không nhịn được, thế không phải càng hiệu quả à?"
Liễu Chẩm Thanh nghĩ tới nghĩ lui, quả thực đã bị sự nhẫn nhịn của Hoắc Phong Liệt mài đến hết kiên nhẫn, trong lòng không khỏi rục rịch. Nhưng ngoài miệng vẫn giữ vẻ đạo mạo: "Ta là loại người đó sao?"
Tống Tinh Mạc hừ một tiếng: "Liều thì ăn nhiều, nhát thì chết đói. Nhìn sang bên kia đi."
Liễu Chẩm Thanh nhìn theo, không biết từ khi nào, tay Hạ Lan đã đặt lên vai Tần Dư, bộ dáng đầy nhiệt tình, hận không thể chuốc rượu liên tục. Cái tà tâm kia, từ bên này nhìn qua cũng thấy rõ mồn một.
Điều khiến y ngạc nhiên là lần này Tần Dư lại phối hợp bất ngờ, không đá hắn ra xa như mọi khi.
Chẳng lẽ là tình cảm đã tiến triển thật? Hay là men say làm loạn? Dù sao thứ rượu mà Hạ Lan tìm được đúng là loại ngấm chậm mà mạnh thật.
"Đàn ông mà, chỉ cần lên được giường thì mọi rối rắm cũng sẽ thông suốt thôi. Làm trước, yêu sau cũng được." Tống Tinh Mạc dõng dạc tuyên bố: "Nếu vẫn chưa rõ thì làm thêm vài lần, thân thể sung sướng rồi thì lòng cũng sẽ vui vẻ thôi."
Nghe đến đây, ngay cả Liễu Chẩm Thanh cũng cảm thấy có chút xấu hổ, quả không hổ là hải vương một đời tình trường.
Y trêu: "Ngươi nói vậy là định dùng chiêu đó để đối phó Dịch Xuyên hả? Đồng hành với ngươi bao nhiêu năm vậy mà còn chưa ra tay, ta cứ tưởng ngươi thật lòng thích người ta nên mới giữ bên mình cơ."
"Ta thấy hắn là nhân tài hiếm có, không thể lãng phí thôi." Tống Tinh Mạc nghiêm túc đáp.
Liễu Chẩm Thanh nheo mắt nhìn y.
Tống Tinh Mạc biết có giấu cũng chẳng giấu nổi người huynh đệ này, đành thở dài: "Được rồi, đúng là ta vừa gặp đã thích hắn. Mà càng ở bên, tình cảm càng sâu. Nhưng ngặt nỗi, người ta lại cực kỳ chán ghét chuyện nam nam, nguyên nhân thì ngươi cũng biết rồi đấy. Vậy nên, dù muốn theo đuổi cũng không thể, thôi thì làm bạn bên nhau cả đời cũng được xem như không tệ."
Liễu Chẩm Thanh khẽ cảm thán. Không biết đây có phải là quả báo của hải vương không, thích phải người không thể nào thành đôi. Chuyện ca ca của Dịch Xuyên để lại bóng ma tâm lý quá sâu, Tống Tinh Mạc chỉ có thể dè dặt từng chút một, vậy mà đã qua nhiều năm như thế.
"Vậy nếu sau này hắn muốn cưới vợ sinh con thì sao?" Liễu Chẩm Thanh tò mò hỏi. Dù sao Dịch Xuyên cũng trẻ hơn Tống Tinh Mạc nhiều.
Bình luận