🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 97: 97

Một câu kia nghe qua tưởng như hào sảng, lại tựa lưỡi dao bén cắt đứt dây lý trí cuối cùng của Triệu Hải Trình.

Hóa ra bọn họ, trong mắt kẻ làm đại sự, chỉ là tiểu tiết,giống như Tống Tinh Mạc từng nói, người ở trên cao, mấy ai sẽ thực tâm nghĩ đến sinh mạng kẻ dưới? Bọn họ, chỉ là những con kiến.

Mà người duy nhất từng để tâm đến tính mạng của họ...

Triệu Hải Trình bỗng như phát điên, gào lên rồi nhào về phía Hải thúc,kẻ đứng gần hắn nhất,cắn phập một phát vào yết hầu đối phương!

Tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp phòng giam, máu tươi phun trào như suối, đỏ loang mặt đất. Triệu Hải Trình hóa thành dã thú, bất kể có bao người xông vào kéo cũng không chịu buông, cho đến khi hắn cắn chết Hải thúc mới chịu ngẩng đầu.

Hắn ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng rồi ngã lăn ra đất. Giây phút sinh mệnh chấm dứt, trong đầu hắn hiện lên một hình ảnh.

Bên bờ biển, một người đứng đó, dáng dấp tuấn mỹ như thần linh nơi chín tầng mây, lặng lẽ nhìn ra đại dương mênh mông. Ánh chiều tà ấm áp chẳng thể chiếu vào đáy mắt người ấy, bởi nơi ấy dường như chỉ có bóng tối sâu thẳm, cô độc lạnh lẽo không cùng.

Khi ấy, Triệu Hải Trình trộm nhìn y, từng nghĩ rằng nên có một người đứng cạnh y, nắm tay cùng y nhìn biển.

Hắn từng xúc động muốn bước tới, nhưng rồi lại đứng khựng vì thấy Liễu Chẩm Thanh lấy khối ngọc đeo bên hông ra,một khối ngọc tinh xảo, chỉ gồm vài khối vuông ghép thành, vậy mà y hay chơi mãi không chán, tựa như chỉ cần thế đã đủ để xoa dịu tâm tình.

Lúc ấy hắn không có lý do để đến gần, nên từ đó... cũng không còn cơ hội nữa.

Không ngờ đến cuối đời, thứ hắn luyến tiếc nhất lại chính là một bóng lưng.

Mọi người lúc này mới hoàn hồn, vội chạy đi gọi đại phu,nhưng đã không kịp nữa. Triệu Hải Trình, có lẽ vì không thể chấp nhận sự thật, vì quá phẫn uất, nên đã chết trong điên loạn.

Hoắc Phong Liệt lặng lẽ nhìn đôi mắt đang dần xám lại kia, rồi xoay người rời đi.

Ra khỏi ngục thất, bước chân hắn mỗi lúc một nhanh,hắn muốn đi tìm Thanh ca. Vừa ra đến sân viện ngoài trại giam, đã thấy Liễu Chẩm Thanh xuất hiện bên hành lang gần đình viện, có vẻ đang chuẩn bị rời đi.

Liễu Chẩm Thanh nghe thấy tiếng động, vừa quay đầu thì đã rơi vào vòng tay người vừa lao tới.

Y ngẩn ra một chút mới kịp phản ứng: Hoắc Phong Liệt lại chủ động ôm y? Tình huống này... lạ ghê nha?

Được ôm bất ngờ, Liễu Chẩm Thanh thấy như thể mình trúng quả lớn, lập tức sung sướng ôm lại đầy hăng hái.

Hoắc Phong Liệt lại càng siết chặt thêm chút nữa.

Dần dần, Liễu Chẩm Thanh cảm thấy người kia có gì đó là lạ, liền nhỏ giọng hỏi: "Sao vậy? Thân thể không khỏe à? Mà... sao đệ tới đây?"

Hoắc Phong Liệt khàn khàn đáp: "Thanh ca, ta không sao, chỉ là... ta nhớ huynh thôi."

Liễu Chẩm Thanh cảm giác như có tia điện giật ngang tim, rực sáng cả người,cuối cùng Nhị Cẩu cũng thông rồi! Sau bao lần sinh tử, mây tan trăng ló, rốt cuộc cũng đợi được ngày này!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...