Chương 93: 93
Liễu Chẩm Thanh vừa ra khỏi cửa liền phóng mắt quan sát, rất nhanh đã nhớ lại địa hình hòn đảo nhỏ này, lập tức chọn hướng ít người, không có ánh lửa để lẩn đi.
Nhưng còn chưa đi được bao xa, đột nhiên phía xa vang lên tiếng pháo nổ rền trời. Liễu Chẩm Thanh chấn động, lập tức dấy lên hi vọng,là Tống Tinh Mạc bọn họ đến rồi. Tính theo thời gian thì tới sớm hơn dự tính, nhưng lúc này y không còn hơi sức đâu để thắc mắc, chỉ có thể loạng choạng men theo hướng có tiếng pháo mà đi.
Xung quanh liên tục truyền đến tiếng la hét, tiếng tháo chạy rối loạn, Liễu Chẩm Thanh phải cẩn thận tránh né, từng bước nhích về phía bờ biển. Nhưng chưa đi được bao lâu, tầm nhìn của y đã bắt đầu mờ đi, thân thể cũng dần run rẩy không ngừng, hoàn toàn mất đi sức lực. Liễu Chẩm Thanh chỉ có thể dựa vào một thân cây, thở hổn hển, bàn tay trái đã bị cắt đến tê dại, đang định đổi sang tay phải thì phía bụi cỏ bên cạnh bỗng truyền đến tiếng bước chân.
Một tên người đẫm máu từ trong rừng lao ra, lập tức nhìn thấy y đang ngồi đó,vậy mà lại là một trong những kẻ đã bắt cóc y đến đây.
"Muốn chạy sao?!" Gã giận dữ rống lên, "Là ngươi dẫn người tới đúng không?!"
Liễu Chẩm Thanh đã chẳng còn sức để chạy trốn, chỉ có thể cắn răng nói: "Ta không biết gì cả, ta chỉ ra ngoài tìm lão đại các ngươi thôi."
Nhưng lúc này kẻ kia đã chẳng còn lý trí, sao có thể bị dỗ dành dễ dàng, gã quát lớn: "Ông đây phải lấy đầu mày đưa cho Tống Tinh Mạc!"
Dứt lời liền giơ đao bổ thẳng xuống!
Đồng tử Liễu Chẩm Thanh co rút, hoàn toàn hết cách rồi. Trước kia cho dù đối mặt với nguy hiểm thế nào, y cũng hiếm khi thất thố. Không phải vì đã quen, mà vì y từng cảm thấy chết cũng không có gì ghê gớm.
Nhưng đời này y lại thấy sợ,thật sự không cam lòng chết như vậy.
Y nắm chặt cuộn tranh trong tay, giơ lên đỡ, miệng theo bản năng bật gọi: "Nhị Cẩu! Cứu ta!"
Không biết tiếng gọi kia là phép màu gì, lại thật sự khiến động tác của kẻ nọ khựng lại.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng "xoẹt" sắc bén vang lên từ trong rừng.
Một bóng đen lạnh như băng lao tới như tên bắn, chưa để tên kia kịp phản ứng thì một thanh kiếm đã bay vút từ xa đến, xuyên thẳng qua đầu hắn, lực mạnh đến mức ghim cả thân thể gã lên thân cây phía sau.
Đợi đến khi Liễu Chẩm Thanh định thần lại, mới nhận ra đó chính là Thuần Quân kiếm.
Mắt y lập tức đỏ hoe, hai tay không tự chủ mà vươn về phía trước: "Nhị Cẩu!"
Chỉ trong một cái chớp mắt khi y khuỵu xuống, một thân thể rắn rỏi đã ôm chặt lấy y.
Vòng tay kia siết chặt đến mức gần như muốn bóp nát y vậy.
"Thanh ca..."
Giọng nói khàn khàn kia vang lên, nhưng Liễu Chẩm Thanh chẳng hoảng hốt gì cả.
Y ôm chặt lấy người kia, như mèo nhỏ rúc vào lòng, nũng nịu thì thầm: "Sao giờ đệ mới tới... Thiếu chút nữa là đệ không gặp được ta rồi..."
Bình luận