Chương 92: 92
Mặt biển đen đặc, sóng yên gió lặng. Không xa mấy hòn đảo hoang, mấy chục chiếc chiến thuyền âm thầm tiến tới. Trên thuyền không đốt lửa, chỉ dựa vào dây thừng nối đuôi theo thuyền dẫn đầu mà lần đường đi tới.
"Có thể xác định rồi, chính là hòn đảo kia." Hạ Lan cùng Tần Dư đi dọc hai bên mạn thuyền dò xét cẩn thận, cuối cùng đồng thời chỉ ra một hòn đảo.
Tống Tinh Mạc cầm ống nhòm đặc chế ngắm qua một lượt, lẩm bẩm: "Lại đúng là hòn đảo này..."
"Sao vậy?" Hạ Lan hiếu kỳ hỏi.
"Năm đó ta cùng Liễu Chẩm Thanh từng đóng quân trên đảo ấy, phái thủy quân ra khơi truy quét hải tặc. Để dằn mặt, lúc ấy bọn ta còn treo xác bọn cướp lên đầu thuyền, cả mảnh hải vực này từng bị máu nhuộm đỏ. Từ đó, hải tặc không còn dám bén mảng vào vùng biển Đại Chu. Cho đến khi ta bị thương rồi bị điều khỏi, vẫn chưa từng nghe nói có cướp biển quay lại."
"Uầy, lúc đó các ngươi thật sự tàn nhẫn." Hạ Lan kinh ngạc cảm thán.
"Ngươi không biết đâu." Tống Tinh Mạc trầm giọng, ánh mắt xa xăm: "Năm ấy, dân trên đảo gần như đã quen sống chung với hải tặc. Muốn ra khơi an toàn, họ phải định kỳ nộp cống, không chỉ tiền tài mà đôi khi còn dâng nam thanh nữ tú cho bọn cướp tiêu khiển."
"Cái gì?!" Hạ Lan biến sắc.
Tần Dư cũng nhíu chặt mày, quay sang nhìn Tống Tinh Mạc: "Họ không báo tin sao?"
"Trước kia có báo, nhưng triều đình không có binh lực, nhiều lắm cũng chỉ cho người tuần tra một chút rồi thôi. Dân đảo dần trở nên tê dại, cho rằng mỗi năm chỉ cần hi sinh vài người trẻ cùng ít của cải là có thể đổi lấy bình yên ra khơi. Lúc ta và Liễu Chẩm Thanh lần đầu đặt chân lên đảo chuẩn bị đánh cướp biển, người trẻ còn đỡ, chứ người già thì chỉ thiếu nước quỳ xuống van xin."
"Cảm kích?" Hạ Lan hỏi.
"Không. Là cầu xin chúng ta đừng đắc tội hải tặc." Tống Tinh Mạc lạnh lùng nói. "Họ cam lòng duy trì thế cân bằng đó. Dù sao mỗi năm mất vài người cũng còn hơn khiến toàn đảo bị tàn sát nếu bọn ta thất bại. Họ không những không hợp tác mà còn kêu trời khóc đất đòi đuổi bọn ta đi."
"Hồ đồ!" Hạ Lan tức giận.
Tống Tinh Mạc khẽ cười: "Nhưng sau khi chúng ta tiêu diệt được phần lớn hải tặc, mà vẫn không thấy chúng quay lại, dân đảo bắt đầu đổi thái độ. Từ sợ hãi chuyển sang cảm kích, dần coi bọn ta như thần thánh. Đặc biệt là Liễu Chẩm Thanh, kế sách y bày ra rất hiệu quả, được yêu mến vô cùng. Lúc ấy còn có một thiếu niên mỗi ngày đều mang hoa và hải sản tới cho y, đến lúc chúng ta rời đi còn khóc lóc không nỡ."
"Câu này đừng để Chiến Uyên nghe thấy." Hạ Lan nhướng mày cười nói.
Tống Tinh Mạc cũng cười: "Dù đã tiêu diệt hải tặc, nhưng mối họa vẫn chưa sạch. Sợ chúng quay lại trả thù, cũng vì muốn đảm bảo tương lai dân đảo được bình an, trước khi rời đi, ta và Liễu Chẩm Thanh đã lên kế hoạch di dời toàn bộ cư dân, biến đảo thành căn cứ thủy trại."
"Ý kiến hay!" Tần Dư không nhịn được gật đầu tán thưởng.
"Chỉ tiếc..." Tống Tinh Mạc khẽ lắc đầu, "Dân ý khó lường."
Bình luận