Chương 91: 91
Động tĩnh bọn chúng gây ra lớn đến vậy, hiển nhiên đám thủ vệ bên ngoài đều đã bị tiêu diệt.
Liễu Chẩm Thanh vẫn giữ bình tĩnh, y phán đoán khả năng lớn nhất là chúng tới tìm Dịch Xuyên hạ sát. Rõ ràng y đã bố cáo khắp thành mời y sĩ, cứ tưởng như vậy đủ để khiến bọn chúng tin rằng Dịch Xuyên không còn giá trị để giết nữa, ai ngờ...
Mãi đến khi tiếng bước chân mỗi lúc một gần, nhìn qua khe cửa tủ có thể thấy bọn chúng đang lục lọi rất kỹ càng, nhưng lại không giống như đang tìm người.
Không phải đến để giết Dịch Xuyên... thì là vì thứ gì?
Dù là vì gì đi nữa, với cái kiểu lật tung cả phòng lên như vậy, việc hai người bị phát hiện chỉ là chuyện sớm muộn.
Liễu Chẩm Thanh liếc nhìn Dịch Xuyên, thấy hắn nắm chặt chuôi đao, nhưng cánh tay lại run rẩy rõ rệt, biết ngay thân thể hắn không đủ sức ứng phó tình hình trước mắt.
Liễu Chẩm Thanh khẽ kéo tay Dịch Xuyên qua, viết hai chữ: "Tin ta."
Dịch Xuyên sững người, ánh mắt mờ mịt không hiểu.
Chỉ thấy Liễu Chẩm Thanh cầm lấy châm bạc, khi có người đến sát tủ, đúng khoảnh khắc cánh cửa vừa bị mở ra, y ra tay như điện, điểm huyệt trên người Dịch Xuyên.
Dịch Xuyên bất ngờ phun ra một ngụm máu, lập tức bị Liễu Chẩm Thanh kéo lăn khỏi tủ, ngã xuống đất. Hắn rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, không thể cử động nhưng vẫn lờ mờ nghe được âm thanh bên ngoài.
Đám người vừa xông vào thấy cảnh tượng trước mắt thì sửng sốt.
Liễu Chẩm Thanh kêu lớn: "Các ngươi muốn làm gì? Dịch Xuyên! Cứu ta! Cứu ta !"
"Câm miệng!" Một tên trong đám hét lên, sau đó nhìn sắc mặt xám ngắt của Dịch Xuyên, hừ lạnh: "Sắp chết rồi, còn trông mong gì vào hắn?"
Nói rồi cũng chẳng thèm liếc Dịch Xuyên thêm lần nào nữa. Liễu Chẩm Thanh âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Y nhanh chóng lên tiếng, "Rốt cuộc các ngươi là ai? Là kẻ thù của Tống tướng quân sao? Đừng giết ta... ta chỉ là tình nhân của Tống tướng quân mà thôi..."
Mấy tên đó liếc nhìn y, rồi trao đổi ánh mắt với nhau, rõ ràng có phần khinh miệt. Một tên tiến lại gần, hừ lạnh: "Nếu không phải lão đại coi trọng ngươi, nhìn cái dạng kỹ nam như ngươi, ta chỉ muốn một đao chém luôn!"
Lần đầu tiên Liễu Chẩm Thanh bị người mắng kiểu đó , cũng mới mẻ thật.
Lão đại? Kỹ nam?
Có thể nói ra lời này, ngoại trừ người của Triệu Hải Trình thì còn ai vào đây nữa?
Tên kia túm lấy y lôi dậy: "Nói, bức tranh Tống Tinh Mạc mua đang ở đâu?"
Liễu Chẩm Thanh khựng lại ,thì ra chúng đến vì bức tranh?
Y âm thầm thấy bực mình. Nhìn tranh là nhớ đến ánh mắt mê muội hôm đó của Nhị Cẩu, đúng là vô vị!
"Đừng giết ta, ta biết tranh ở đâu... ở trên bàn trong thư phòng viện bên cạnh thôi." Y lập tức đáp, dứt khoát không do dự.
Bình luận