Chương 90: 90
"Xuất binh." Liễu Chẩm Thanh nói thẳng, "Nếu đã xác định phản tặc ẩn náu tại đó thì không cần chần chừ cân nhắc hậu hoạn. Triệu Hải Trình nói với thái thú rằng sẽ rút đi sau năm ngày, dù là thật hay giả, chúng ta càng xuất binh sớm thì càng chiếm được lợi thế."
Mọi người đều gật đầu tán thành.
Hoắc Phong Liệt và Tống Tinh Mạc cùng hỏi: "Trên đảo có bao nhiêu người?"
Hạ Lan đáp: "Có thể chiến đấu thực sự, e rằng không đến năm trăm người."
Tống Tinh Mạc nhìn sang Liễu Chẩm Thanh và Hoắc Phong Liệt: "Ta có thể điều động một ngàn quân, đều là tâm phúc thân tín."
"Có thể lấy cớ là xuất quân tiêu trừ hải tặc. Lý do... thì lấy chuyện Dịch Xuyên bị thương ra, nói Hải Vương nổi giận." Liễu Chẩm Thanh ăn ý phối hợp.
Tống Tinh Mạc và Liễu Chẩm Thanh nhìn nhau mỉm cười.
"Binh mã trên đất liền..." Tống Tinh Mạc lại hướng ánh mắt về phía Hoắc Phong Liệt.
Hoắc Phong Liệt nói: "Ta sẽ đến châu bên cạnh điều binh. Một chuyến đi đi về về ít nhất cũng mất ba ngày. Ta sẽ điều năm vạn binh mã, đủ để vây kín cả một tòa thành."
Liễu Chẩm Thanh gật đầu: "Phong Liệt đi điều binh, Tần huynh và Hạ huynh theo Tống tướng quân ra khơi. Trưa nay bắt đầu hành động, các vị thấy sao?"
Hoắc Phong Liệt và Tống Tinh Mạc đều gật đầu, ăn ý không cần nói nhiều. Tần Dư và Hạ Lan cũng định gật đầu, nhưng lại chợt phản ứng , tại sao lại là Liễu Chẩm Thanh ra lệnh? Hoắc Phong Liệt thì thôi, nhưng ngay cả Tống tướng quân lớn tuổi hơn bọn họ cũng nghe theo như mệnh lệnh ư? Tuy trong lòng đầy kinh ngạc, nhưng cách bố trí của Liễu Chẩm Thanh quả thực hợp lý, nên bọn họ chỉ đành im lặng làm theo.
Bàn bạc xong, Tần Dư liền giữ Hoắc Phong Liệt lại.
Hoắc Phong Liệt lưu lại.
Hạ Lan không cam lòng, mở miệng nói: "Lại muốn nói chuyện riêng? Ta không thể nghe sao?"
Lời vừa dứt, ánh mắt Hạ Lan đã khóa chặt trên người Tần Dư. Mới trở về thôi đã lập tức đi tìm Hoắc Phong Liệt, chẳng lẽ đã quên đêm qua nam nhân bên cạnh mình là ai rồi sao?
Tần Dư vẫn lạnh nhạt đáp: "Không thể."
"Vân Độ, ngươi ra ngoài trước đi." Hoắc Phong Liệt phối hợp nói.
"Ngươi! Các ngươi!" Hạ Lan lập tức hít một hơi thật sâu, còn đang định nổi giận thì nghe thấy Liễu Chẩm Thanh cất tiếng: "Tần huynh còn chưa ăn gì đâu, Hạ huynh, không bằng cùng ta đến phòng bếp tìm chút gì đó mang về đi."
Y vừa nói vừa tiến lên kéo Hạ Lan đi. Hạ Lan cũng đành thuận theo bậc thang y bắc sẵn.
Vừa ra khỏi viện, Hạ Lan liền bắt đầu oán giận: "Ta cùng y từng cùng nhau vượt hoạn nạn, chuyện gì lại không thể nói cho ta chứ? Đúng là... đúng là vô lương tâm!"
Thấy hắn tức giận như vậy, Liễu Chẩm Thanh bật cười: "Ngươi là huynh đệ của họ, ít nhiều gì cũng nên tin tưởng là họ đang bàn chuyện nghiêm túc chứ."
Bình luận