🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 9: 9

Liễu Chẩm Thanh bị cơn đau kéo ra khỏi cơn mê, vừa mở mắt đã thấy vị đại phu mới được Liễu phủ mời về đang cúi đầu thay thuốc cho y.

"Đại công tử tỉnh rồi!" Đại phu kinh ngạc thốt lên. Với thương thế nghiêm trọng như vậy mà vẫn có thể sớm tỉnh lại, người thường sao làm được? Trong lòng ông thậm chí từng nghĩ có lẽ đây chỉ là hồi quang phản chiếu*.

(*回光返照: hiện tượng tỉnh táo, minh mẫn một cách bất thường trước lúc lâm chung.)

Cẩm Lý đứng cạnh lập tức lao đến mép giường, đôi mắt sưng húp vì khóc nhìn chằm chằm chủ tử.

"Oa! Chủ tử, ngài không sao, thật sự quá tốt rồi. Ta đi báo với lão gia ngay đây!" Nói xong, cậu như một cơn gió lao ra ngoài.

Liễu Chẩm Thanh còn chưa kịp cất lời thì đã nghe đại phu đang bắt mạch nói: "Đại công tử yên tâm, những vết thương này tuy nặng nhưng không tổn đến yếu huyệt."

Điều này bản thân Liễu Chẩm Thanh cũng rõ, chỉ là cơn đau thì vẫn đang âm ỉ hành hạ.

Đại phu tiếp lời: "Đại công tử chịu khó một chút, đợi thuốc phát huy tác dụng sẽ nhẹ nhõm hơn thôi. Đây là dược liệu phủ Đại tướng quân đưa tới, thậm chí còn tốt hơn thuốc ngự y trong cung."

Nghe vậy, Liễu Chẩm Thanh hơi ngẩn ra, đưa mắt nhìn bình thuốc sứ trắng trong tay đại phu – dưới đáy có mấy ngôi sao – quả nhiên là thuốc do sư muội Lê Tinh Nhược luyện chế.

Đang miên man suy nghĩ thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập, không chỉ có lão gia mà cả nhị gia, tam gia cũng cùng kéo đến, bên giường phút chốc đã đứng đầy người, vây quanh hỏi han không ngớt.

Liễu Chẩm Thanh không muốn phí sức đối đáp, bèn giả bộ như đang chịu tác dụng thuốc, uể oải nói mệt, xin được nghỉ ngơi.

Nhị gia và tam gia vẫn còn muốn gặng hỏi thêm, đặc biệt là về chuyện liên quan đến sổ sách mà họ quan tâm nhất. Dù lúc ấy quá mức kinh ngạc chưa kịp phản ứng, nhưng nay cơ hội hiếm có, họ lại không tiện mở miệng khi thấy Liễu Chẩm Thanh đã lim dim buồn ngủ.

Lão gia nhìn y, sắc mặt phức tạp, chỉ khẽ thở dài: "Thôi, đợi con khoẻ hơn rồi chúng ta sẽ nói chuyện rõ ràng."

Chờ mọi người rời khỏi, Liễu Chẩm Thanh mới có chút hoảng hốt nhớ lại, lúc đó hai đứa nhỏ cũng bị thương, nhưng chắc không nghiêm trọng.

Cẩm Lý đứng một bên, vừa thấp thỏm vừa vui mừng canh giữ trước giường: "Chủ tử, ngài làm ta sợ chết khiếp! Lần sau ngài đi đâu cũng phải mang ta theo, dù ta vô dụng thì cũng có thể chắn một đao cho ngài mà."

Vì mất máu quá nhiều, tinh thần của Liễu Chẩm Thanh hoàn toàn suy kiệt, cả người mềm nhũn, không buồn động đậy.

Cẩm Lý cuối cùng không nhịn được nữa, hưng phấn hỏi: "Chủ tử, ngài có biết ai đã cứu ngài không?"

Liễu Chẩm Thanh hơi nhướng mày – còn ai ngoài Hoắc Phong Liệt? Khi ấy chỉ có hắn mới đủ khả năng xoay chuyển cục diện, cần gì phải đoán.

"Là Hoắc tướng quân đó! Ta tận mắt thấy Hoắc tướng quân ôm ngài từ cửa sổ tầng hai bay ra, hướng thẳng về phía phủ của Lý thái y! Rất nhiều người chứng kiến tận mắt!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...