🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 88: 88

Liễu Chẩm Thanh đột ngột ngẩng đầu lên, vẻ mặt pha lẫn thẹn thùng, phẫn nộ cùng tủi thân, nhìn Triệu Hải Trình, khẽ nói: "Triệu phó tướng... ngươi có gặp Tống tướng quân không?"

Triệu Hải Trình khựng lại một thoáng, "Không thấy."

Thực ra hắn không tham dự vào phần hành động sau cùng của kế hoạch. Lúc đó vẫn còn ở Bình Kim Phường, định tìm cơ hội trộm lấy bức họa, nào ngờ đối phương bố trí không ít cao thủ canh gác, không sao ra tay được, đành bỏ cuộc rút lui. Hắn vốn biết đám người kia sẽ lên xe ngựa rời đi từ lối này, nên mới tới dò hỏi tình hình, lại không ngờ gặp được Liễu Chẩm Thanh ở đây.

Tuy không chứng kiến tận mắt, nhưng hắn cũng đoán được Tống Tinh Mạc hẳn đã rời đi để cứu Dịch Xuyên.

Liễu Chẩm Thanh tỏ vẻ như vậy, chẳng khác nào ám chỉ: Tống Tinh Mạc vốn đang đi cùng y, thấy tín hiệu cầu cứu liền bỏ y lại một mình bên đường mà chạy đi.

Triệu Hải Trình dò xét: "Vừa rồi có xe ngựa chạy qua, chẳng lẽ không phải Tống tướng quân?"

Liễu Chẩm Thanh biết rõ người như Triệu Hải Trình vô cùng cẩn trọng, hoàn toàn nói dối e sẽ bị nhìn thấu, chi bằng nửa thật nửa giả càng dễ lừa hơn. Y chỉ tay vào con hẻm nhỏ bên cạnh, đáp:"Ta vốn núp sâu trong đó, chỉ nghe tiếng xe ngựa đi ngang, lúc chạy ra thì đã chẳng còn thấy gì nữa... Chẳng lẽ Tống tướng quân ở trên xe thật sao? Vậy vì sao không gọi ta?"

Nói đoạn còn giả vờ sốt ruột, bước lên mấy bước nhìn về phía xa.

Triệu Hải Trình nhíu mày: "Ta cũng chỉ trông thấy xe ngựa lướt qua thôi. Nhưng còn công tử... sao lại đứng một mình trong con hẻm u ám như thế?"

Liễu Chẩm Thanh khẽ run, bị câu hỏi kia đánh trúng yếu điểm. Triệu Hải Trình khẽ híp mắt, ánh mắt ẩn hiện sát ý. Nhưng chỉ chớp mắt sau, hắn lại sững người.

Chỉ thấy Liễu Chẩm Thanh mặt đầy quẫn bách, tay bất giác siết lấy vạt áo, hai má đỏ bừng, ánh mắt lúng túng đảo quanh.

"Ta... chúng ta không có gì... Là Tống tướng quân bảo ta đợi ở đây..."

Vẻ mặt y xấu hổ đến cực điểm, như thể hận không thể chui xuống đất.

Triệu Hải Trình như bị sét đánh, đầu ong ong, quay đầu nhìn con hẻm hẹp tối phía sau, lại nghĩ đến thanh danh của Tống Tinh Mạc, liền có thể mường tượng ra điều gì vừa xảy ra trong đó.

"Ngươi!" hắn tức đến nghẹn lời.

Liễu Chẩm Thanh run rẩy vai, dáng vẻ đáng thương chẳng khác gì một tiểu thư nhà lành bị lừa gạt.

"Sao ngươi lại không biết tự trọng đến vậy!" Triệu Hải Trình nổi giận "Ta vốn tưởng ngươi là người thanh nhã... ngươi..."

Liễu Chẩm Thanh cúi đầu, trong bụng thầm rủa, ngoài mặt vẫn ra vẻ bị mắng đến không ngẩng lên nổi, vai khẽ run nhẹ.

Triệu Hải Trình nhớ đến bức họa kia, lại nhìn người trước mắt, trong lòng càng thêm thất vọng và bức bối.

"Hoắc công tử," hắn lạnh lùng nói "Tống tướng quân đã có thể bỏ ngươi lại trong tình huống như thế, ngươi nên hiểu rõ, trong mắt hắn ngươi chỉ là món đồ chơi nhất thời. Đừng có si mê u mê nữa."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...