🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 87: 87

Liễu Chẩm Thanh day day huyệt Thái Dương, lạnh giọng nói: "Cướp đi."

"Một trăm lượng ta vẫn trả nổi." Tống Tinh Mạc cười cười, giọng nhẹ như đùa giỡn.

"Hai huynh đệ kia của hắn, sao có thể chỉ đáng giá một trăm lượng?" Liễu Chẩm Thanh trầm giọng: "Hơn nữa... nếu đây là bẫy, thì chúng ta phải ẩn mình trong tối mới dễ xoay chuyển."

Tống Tinh Mạc nhịn cười: "Vậy thì sau khi cứu người, cũng đừng nói là các ngươi tiêu sạch năm ngàn lượng vàng mua bức họa mỹ nhân nên mới không đủ tiền chuộc hai huynh đệ này đấy nhé."

Liễu Chẩm Thanh nghe vậy cũng bật cười, ánh mắt bất giác nhìn về phía Hoắc Phong Liệt.

Hoắc Phong Liệt mím môi, mặt có chút lúng túng.

Ba người dời ánh mắt xuống dưới sàn đấu giá. Cẩn thận quan sát, thấy hai người kia tuy thần trí mơ hồ, sắc mặt tái nhợt, nhưng dường như không mang thương tích. Chỉ là do độc tính quá mạnh, khiến họ không cử động nổi, đến lời cũng chẳng thốt ra được, cứ thế bị đưa ra làm món hàng mặc người tranh mua.

Song, nếu đã từng rời khỏi sư môn, hẳn bọn họ cũng mang theo thuốc giải. Không phải chuyện sinh tử ngay lập tức.

Cả ba cùng phân tích nguyên nhân khiến tình huống rơi vào mức này.

"Tình huống thứ nhất: khi trốn chạy bất ngờ gặp mai phục. Dù võ công cao cường, nhưng ở giữa biển rộng cũng khó xoay xở." Tống Tinh Mạc nói. "Tình huống thứ hai: bị kẻ địch nhận ra thân phận, cố ý đưa bọn họ ra để nhử các ngươi."

"Cả hai đều có lý... nhưng cũng đều có điểm bất hợp." Liễu Chẩm Thanh lắc đầu.

"Ngươi nói nghe thử xem?"

"Nếu là khả năng đầu tiên, vậy ai đã gửi thư truyền tin? Bọn họ bị bắt thành thế kia rồi, sao còn cơ hội để thông báo cho Hoắc gia?" Liễu Chẩm Thanh hỏi lại.

Tống Tinh Mạc gật đầu: "Đúng, không có ai thay họ truyền tin cả."

"Nếu là khả năng thứ hai, thì càng vô lý. Nếu thật muốn làm mồi nhử, phải giữ lại một người, tách ra đấu giá khác phiên, mới dễ khiến chúng ta phát hiện, cũng tiện gây rối nhiều nơi. Giờ thì cả hai lại bị đưa ra cùng lúc, quá sơ suất."

"Xem ra, chỉ có cứu họ về mới có thể biết rõ ngọn ngành." Tống Tinh Mạc thu lại nụ cười, ánh mắt trầm hẳn xuống.

Liễu Chẩm Thanh gật đầu, nhìn sang Hoắc Phong Liệt: "Lát nữa nhất định phải cẩn thận."

Hoắc Phong Liệt gật đầu, mắt vẫn dõi xuống bên dưới.

"Yên tâm. Ta sẽ để Dịch Xuyên phối hợp cùng. Hai người hợp sức, không đến nỗi không cứu được." Tống Tinh Mạc vừa nói vừa liếc ra ngoài: "Mà lạ thật, sao hắn còn chưa quay lại? Chẳng lẽ thực sự có chuyện quan trọng tới vậy?"

Lúc này, Tần Dư đã bị đưa lên đài.

Tuy cả hai đều không động đậy được, nhưng sát ý trong mắt Tần Dư vẫn rõ ràng, còn Hạ Lan thì mặt mày tức giận, đôi mắt như bốc cháy.

Kẻ mua Tần Dư là một gã trung niên mập lùn, ánh mắt lộ vẻ háo sắc, nói năng thô tục, còn yêu cầu mua thêm thuốc để kiểm soát Tần Dư sau khi rời đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...