Chương 85: 85
Liễu Chẩm Thanh thật sự không hiểu bản thân đã chọc phải kẻ thù nào, chỉ muốn hỏi rõ nhưng lại sợ bị nghi ngờ, đành giữ im lặng.
Triệu Hải Trình thì tưởng rằng mình đã dọa được y, trầm mặc một hồi rồi mới dịu giọng nói:"Hoắc công tử, tại hạ không có ý hù dọa gì công tử. Việc Tống tướng quân từng có quan hệ thân thiết với Liễu Chẩm Thanh, ta tuyệt đối không lừa ngươi. Chỉ mong công tử có thể suy nghĩ thật kỹ."
Liễu Chẩm Thanh nghe vậy bèn làm bộ thở dài đầy khổ sở, dáng vẻ thoáng chần chừ, dường như lòng mang nhiều do dự.
Tên Triệu Hải Trình này đúng là quá ngây thơ, thấy y u sầu thì lập tức mềm lòng, hạ giọng an ủi:"Công tử... công tử cũng đừng quá đau lòng, thiên hạ còn nhiều nam tử tốt. Hoắc công tử khí độ xuất trần, thông minh như tuyết, người không xứng với công tử chính là Tống tướng quân mới phải."
Liễu Chẩm Thanh thấy ánh mắt lộ liễu kia, thật sự không diễn nổi nữa. Vừa hay xe ngựa dừng lại trước khách điếm.
Xa phu vừa nhắc nhở, Triệu Hải Trình lập tức ngưng việc khuyên nhủ, bước xuống trước. Đợi Liễu Chẩm Thanh bước xuống, hắn còn chủ động đứng chờ dưới xe, giơ tay ra chờ y nắm lấy để xuống ngựa.
Thế nhưng Liễu Chẩm Thanh lại làm bộ không nhìn thấy, thản nhiên tự mình bước xuống.
Triệu Hải Trình sững sờ.
Liễu Chẩm Thanh đứng vững rồi chắp tay nhã nhặn cáo từ.
Triệu Hải Trình lại mở miệng: "Hoắc công tử định ở lại nơi này bao lâu?"
Trong lòng Liễu Chẩm Thanh cười gượng, thầm nghĩ: Ngươi vừa khuyên ta dứt tình, giờ lại vội chuyển bước thế này, có phải quá nhanh rồi không?
"Hẳn là sẽ không quá lâu." Y đành thuận miệng đáp. "Ta cùng y... có lẽ không thể rời đi ngay được."
Triệu Hải Trình hơi chau mày nhưng vẫn dặn: "Mau rời khỏi nơi này thì hơn, gần đây... không được yên ổn."
Ánh mắt Liễu Chẩm Thanh chợt sáng lên: "Thật sao? Chẳng lẽ là do cướp biển?"
Triệu Hải Trình vẫn còn giữ chút tỉnh táo, không bị dắt mũi hoàn toàn, không trả lời thẳng mà chỉ nói: "Nếu... sau này Hoắc công tử gặp chuyện khó xử, bất kể là việc gì, đều có thể tới tìm ta. Tại hạ nhất định sẽ giúp sức."
Chà, công khai chen chân đến mức này rồi đây.
"Đa tạ Triệu phó tướng đã có lòng." Liễu Chẩm Thanh chỉ đành cố giữ sắc mặt bình thản mà đáp.
Ánh mắt Triệu Hải Trình lúc này đã dịu đi rất nhiều, "Công tử vào trong nghỉ ngơi sớm đi."
Liễu Chẩm Thanh gật đầu, xoay người vào khách điếm.
Triệu Hải Trình đứng lặng nhìn theo bóng lưng y, mãi tới khi khuất hẳn mới xoay người trở lại xe ngựa.
"Quan gia, ngài đi đâu..."
"Về thủy trại."
Xa phu còn đang ngơ ngác, chưa kịp lên ngựa thì con vật đã như phát điên lao vụt đi. Triệu Hải Trình trong xe bị xóc nảy suýt văng ra ngoài, đang định phi thân thoát thân thì xe đã tông thẳng vào vách đá bên đường. Thùng xe vỡ vụn, hắn bị hất tung xuống đất.
Bình luận