Chương 84: 84
Đối với người luyện võ, cánh tay phải này coi như đã hoàn toàn phế.
Sắc mặt Liễu Chẩm Thanh nghiêm nghị, siết chặt cổ tay Tống Tinh Mạc.
Tống Tinh Mạc lắc đầu, khuyên tai pha lê khẽ đong đưa, bắt sáng lấp lánh.
"Là ta không bằng người."
Liễu Chẩm Thanh ngẩng mắt, thần sắc thản nhiên nhìn y.
Tống Tinh Mạc có phần không tự nhiên, nói: "Ta từng tới kinh thành, muốn nhặt xác cho một người, nhưng rốt cuộc vẫn thất bại."
Năm đó, Tống Tinh Mạc đang ở vùng biển xa xôi giết giặc cướp, vừa rời thuyền liền nghe được tin dữ , người truyền tin là Bạch Du, trợ thủ tâm phúc của Liễu Chẩm Thanh.
Tống Tinh Mạc khi ấy không dám tin, vừa đặt chân lên bờ đã nghe nói huynh đệ thân thiết của mình, Liễu Chẩm Thanh, mới qua đời mấy ngày trước. Mà Bạch Du đến cầu cứu là vì mong y hỗ trợ thu thập chứng cứ minh oan, chứng minh Liễu tướng gia không phải hạng người gian tà như lời đồn thổi độc địa ngoài kia.
Tống Tinh Mạc chưa kịp nghĩ ngợi gì thì Bạch Du đã gặp chuyện. Còn thi thể của Liễu Chẩm Thanh thì bị mai táng một cách vội vàng sơ sài.
Cuối cùng, y bất chấp tất cả, một đường xông vào kinh thành, chí ít... chí ít cũng muốn nhặt xác cho huynh đệ mình.
Nhưng lúc ấy, thi thể vừa mới hạ táng, mà xung quanh mộ phần của Liễu Chẩm Thanh lại dày đặc cao thủ của Cẩm Y Vệ cùng Đông Xưởng phục sẵn, nhằm bắt những kẻ được cho là đồng đảng của "gian thần". Đương nhiên, mai phục ở nơi ấy là phương án hiệu quả nhất.
"Sao ngươi lại làm chuyện dại dột như vậy chứ!" Liễu Chẩm Thanh không dám tin nói.
Tống Tinh Mạc nhướng mày: "Khi đó ta nghĩ mình làm được. Võ công của ta lúc ấy cũng không kém gì Hoắc Phi Hàn đâu."
Kỳ thực y thừa biết có mai phục, biết rõ là quá mạo hiểm. Nhưng... ngày nào cũng có người tới phần mộ của Liễu Chẩm Thanh, giễu cợt phỉ nhổ y. Rõ ràng Liễu Chẩm Thanh đã dốc lòng vì Đại Chu, không tiếc xương tan thịt nát, sao y có thể để huynh đệ của mình nằm lại nơi ô nhục ấy? Những cảnh tượng đó khiến y đỏ cả mắt, cho nên dù có liều chết cũng phải mang thi thể đi.
"Nhưng ngươi vẫn bị đánh thảm quá mà." Dịch Xuyên thẳng thắn nói toạc ra.
"Ngươi cũng có mặt?" Liễu Chẩm Thanh ngạc nhiên.
Dịch Xuyên gật đầu: "Lúc đó ta còn đang học nghệ trên núi, chẳng mấy tin lời gièm pha về Liễu tướng gia. Sau khi xuống núi liền tìm y, ai ngờ y chẳng chờ ai, tự mình xông đi trước. Ta chỉ còn cách đuổi theo đến tận kinh thành.
Đến nơi thì y đã sống dở chết dở rồi, may mắn gặp được danh y cao tay cứu mạng. Nhưng cánh tay này rốt cuộc cũng không giữ được, phải mất cả năm mới có thể xuống giường, sinh hoạt bình thường trở lại. Lúc đó lại nghe được một tin..."
Dịch Xuyên liếc sang Hoắc Phong Liệt, rồi không nói tiếp.
Tống Tinh Mạc kể sơ, Dịch Xuyên liền bổ sung rõ ràng.
Bình luận