Chương 82: 82
Triệu Hải Trình xem xét tình thế, liền quỳ xuống lĩnh mệnh. Đến lúc này, cuối cùng Tống Tĩnh cũng biết sợ, toan nổi giận nhưng lại bị ánh mắt của Triệu Hải Trình ngăn lại, đành để mặc Tống Tinh Mạc tiếp quản, ra lệnh cho thủy quân trên thuyền.
Tống Tinh Mạc còn giả vờ hồ đồ tiến lên vỗ nhẹ vai Tống Tĩnh, rồi bỗng thu lại vẻ cợt nhả, ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị, hiếm khi thấy dáng vẻ đĩnh đạc như vậy. Khí thế của hải vương bộc lộ khiến đám đông xung quanh cũng theo đó mà nghiêm túc hẳn. Chỉ một mệnh lệnh ban ra, thủy quân đã lập tức hành động như phản xạ có điều kiện.
Không chỉ ba tên tội phạm bị áp giải, mà cả Tống Tĩnh cũng bị bắt với tội danh cãi lệnh quân, khiêu khích thượng cấp, thêm vào đó là tên đội trưởng thủy quân từng dẫn đầu làm loạn, toàn bộ đều bị trói lại đưa về doanh trại, chờ xử theo quân pháp.
Tống Tinh Mạc nhanh chóng ổn định lại cục diện, "Làm phiền Triệu phó tướng dẫn quân hồi doanh, Dịch Xuyên, ngươi đi theo, để mắt kỹ ba tên kia, đừng để giữa đường lại xảy ra chuyện. Ta sẽ theo sau."
Dịch Xuyên gật đầu, mặt mày âm trầm. Triệu Hải Trình thì không lên tiếng, biểu hiện đúng mực không thể bắt lỗi, chỉ là khi rời khỏi thuyền, ánh mắt hắn kín đáo liếc nhìn Liễu Chẩm Thanh đang đứng cạnh Tống Tinh Mạc.
Cái liếc này quá khéo, chỉ có Hoắc Phong Liệt đang nấp trong bóng tối là để ý tới, hơi nhíu mày.
Đợi đoàn người rời đi hết, Tống Tinh Mạc lại quay về dáng vẻ bất cần thường ngày, chắp tay cười nói với khách nhân trên thuyền: "Quấy rầy các vị rồi, lát nữa xin được tạ lỗi bằng cách tặng mỗi bàn một vò rượu, xem như lời xin lỗi thay cho hành vi không phải của thủy quân."
Tuy thân là tướng quân, lại mang danh hải vương, nhưng bởi bản tính ham vui, lại hay thuận theo đám đông trêu chọc, nên Tống Tinh Mạc vốn dĩ vẫn được mọi người yêu mến.
Có người sợ hãi vội vàng rời đi, cũng có kẻ lớn gan hơn lại quay lại bàn tiếp tục uống rượu.
Hoắc Phong Liệt cũng bước ra khỏi đám đông, đi tới đứng cạnh Liễu Chẩm Thanh.
Tống Tinh Mạc ngẩng đầu nhìn lên tầng cao nhất của thuyền hoa, thấy Hề Nhiễm , chủ nhân của thuyền ,đang đứng đó, sắc mặt vẫn còn không vui.
Tống Tinh Mạc chắp tay, cười nói: "Đắc tội rồi, thiệt hại gì ta xin bồi thường gấp đôi. Hề Nhiễm nương tử đừng giận, ta cũng không làm khó nữa, xin cáo từ."
"Tướng quân không cần khách sáo." Sắc mặt Hề Nhiễm dịu xuống đôi chút, còn kín đáo trao cho Tống Tinh Mạc một ánh mắt ngụ ý.
Tống Tinh Mạc lập tức hiểu ý, quay sang nhìn Liễu Chẩm Thanh, một tay khoác lên vai y: "Huynh đệ à, hay đêm nay ngươi đừng vội rời đi?"
Liễu Chẩm Thanh sửng sốt, "Có ý gì?"
"Có người đẹp muốn giữ ngươi lại một đêm đấy, ta chẳng qua là thay nàng truyền lời thôi." Tống Tinh Mạc cười gian, chẳng buồn để ý Hoắc Phong Liệt vẫn đang đứng ngay bên cạnh.
Quả nhiên, vừa dứt lời hắn đã cảm thấy bên cạnh có một luồng khí lạnh ngùn ngụt lan ra, cuối cùng đành tin rằng tin đồn về Liễu Chẩm Thanh quả thật không sai.
Bình luận