Chương 81: 81
Bên tai tựa hồ có tiếng huyên náo, nhưng Liễu Chẩm Thanh đã chẳng còn lòng dạ nào bận tâm tới nữa, chỉ cảm thấy biến cố bất ngờ này lại khéo đến kỳ lạ. Bao hờn dỗi vừa nhen nhóm trong lòng, thoáng chốc cũng tan biến.
Hoắc Phong Liệt lập tức phản ứng, đồng tử co lại, đang định ngẩng đầu thì Liễu Chẩm Thanh đã nhanh chóng nhận ra, ánh mắt khẽ lóe lên, lập tức giả vờ trượt chân như thể không đứng vững, đành vòng tay ôm lấy cổ hắn.
Động tác ấy kéo theo Hoắc Phong Liệt ngã xuống cùng y, đôi môi áp sát không cách nào rời ra.
Dĩ nhiên Liễu Chẩm Thanh biết không thể giữ được hắn lâu, nên cố tình làm trò xấu, vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt một lượt trên môi đối phương.
Y cảm nhận được rõ ràng cơ thể cường tráng đang ôm mình khẽ run lên như thể hồn phách bị hút sạch.
Đến khi hai người tách ra, sắc mặt Hoắc Phong Liệt đã hoàn toàn mất khống chế, đỏ bừng lên như lửa thiêu, đôi mắt mở to, ánh nhìn vừa ngây thơ vừa sững sờ.
"Ôi chao, nụ hôn đầu tiên của ta đấy." Liễu Chẩm Thanh cố tình trêu chọc.
Quả nhiên, Hoắc Phong Liệt càng lúng túng hơn, đến nỗi quên mất cả việc truy hỏi y vừa rồi rốt cuộc làm cái trò gì.
Mà Liễu Chẩm Thanh cũng chẳng buồn để ý đến vẻ thất thần ấy, y quay đầu nhìn xuống dưới khoang thuyền hoa.
Một đội thủy quân đang xông lên thuyền, hóa ra chính bọn họ dùng móc câu kéo thuyền khiến con thuyền lắc lư dữ dội như vừa rồi.
Tống Tinh Mạc đang ở trên thuyền, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?
Tâm tình mập mờ khi nãy cũng lập tức thu lại, trên boong thuyền bắt đầu xuất hiện vô số khách nhân nhốn nháo chạy ra ngoài.
Tống Tinh Mạc cùng Dịch Xuyên cũng vội vã xuất hiện, vừa trông thấy Liễu Chẩm Thanh và Hoắc Phong Liệt vẫn bình an thì liếc mắt ra hiệu, hai người liền lặng lẽ đứng sau đám đông quan sát. Nhưng rõ ràng chỉ có mình Liễu Chẩm Thanh là còn giữ được bình tĩnh.
Không lâu sau, phía sau đội quân tiến lên một viên tướng mạo oai vệ, chừng năm mươi tuổi. Liễu Chẩm Thanh liếc mắt liền nhận ra. "Tống Tĩnh?"
Tống Tinh Mạc nhìn thấy người đến thì khẽ nhướng mày, nói: "Thúc thúc, thúc làm cái gì vậy?"
"Câu này nên để ta hỏi ngươi mới phải. Đừng tưởng Hoàng Thượng giao quyền trong tay rồi ngươi có thể muốn làm gì thì làm. Ta biết ngươi muốn diệt sạch người của ta, nhưng bắt người vô cớ không có chứng cứ, là ai dạy ngươi cái cách làm ấy? Nếu lần này ngươi được như ý, sau này quận Minh An còn đâu phép tắc?" Tống Tĩnh nghiêm giọng.
Lời vừa dứt, đám khách xung quanh lập tức xôn xao.
Tống Tinh Mạc nhíu mày, nhìn xuống boong, chỉ thấy tiểu đội đang áp giải phạm nhân đã bị thúc thúc chặn lại, đám người bị trói cũng được cởi dây, tiến tới trước mặt Tống Tinh Mạc.
Kẻ đi đầu là Vương Khải, lập tức gào khóc: "Tướng quân, chúng ta là dân làm ăn chân chính mà!"
"Tướng quân, không thể vì người ta là thương nhân ngoại quốc mà vô cớ bắt giữ như vậy. Thủy quân không thể cậy thế mà hiếp đáp con buôn. Tôi biết tướng quân muốn lập công, muốn tạo uy, nhưng hành xử kiểu này quá lỗ mãng!" Một tên tướng lĩnh liền quỳ rạp trước Tống Tĩnh, ra vẻ ngay thẳng: "Thuộc hạ xin thề trước Hải Thần, nếu có gian trá, ra khơi tất gặp nạn."
Bình luận