🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 77: 77

Gian thương, thủ vệ cảng, lại còn có cả cướp biển, mọi chuyện ngày càng trở nên rối ren.

Hai người nấp sau tượng đá, lặng lẽ lắng nghe cuộc trò chuyện của ba kẻ kia.

Rõ ràng, bọn họ đã hợp tác không ít lần, nên vô cùng thân quen, trò chuyện cũng chẳng kiêng dè gì.

"Gần đây kiểm tra nghiêm ngặt quá, có thể bớt vài thuyền không? Nhiều quá ta giấu không xuể." Tướng lãnh nói.

"Ta cũng chẳng còn cách nào, tiền này đâu phải cứ không muốn là không phải nhận. Liễu gia ở kinh thành đang gặp chuyện, trong cục diện hỗn loạn thế này ta cũng phải liều mình, bất chấp bị chém đầu để lén lút vận chuyển hàng hóa đấy."

"Rốt cuộc các ngươi đang chuyển cái gì vậy?" Cướp biển hỏi.

"Ngươi đừng có chõ mũi vào, đã nhận tiền thì lo quản thuộc hạ cho yên ổn, đừng đụng đến thuyền của thương hội. Chẳng may va phải, tổn thất nặng nề, còn gây sự chú ý. Giờ hải vương đã trở về, chúng ta càng phải thận trọng hơn."

"Huynh đệ à, không phải bọn ta không muốn nói cho ngươi biết, mà là thật sự cũng chẳng rõ trên thuyền chở gì. Bọn ta chỉ cung cấp thuyền, cung cấp đường đi, sau đó làm sổ sách giả. Điểm đến cuối cùng là đâu, ai đến nhận hàng, bọn ta đều không biết." Vương Khải cười làm lành.

Hai người nghe lén đưa mắt nhìn nhau một cái, xem ra đã tốn công vô ích, chẳng thu được tin tức hữu dụng nào.

Tên cướp biển hừ một tiếng khinh thường: "Người Đại Chu các ngươi hay thật, chẳng biết đầu đuôi gì mà cũng dám làm?"

Hai người bị châm chọc thì liền im lặng, tướng lãnh có vẻ không vui: "Nói thật, cứ an ổn kiếm tiền thế này chẳng phải tốt hơn sao? Huynh đệ, ta nghe nói mấy hôm trước thủ hạ ngươi phá một tiểu đảo gần đây. Chúng ta đã thương lượng hợp tác đâu vào đấy rồi, cũng phải giữ chữ tín chứ.

Ngươi cứ làm càn như vậy, nếu ta bị điều đi thì sao, sau này còn mặt mũi nào mà hợp tác nữa."

Liễu Chẩm Thanh nghe mà sửng sốt, lý do tên tướng lãnh này đưa ra quá gượng gạo. Cướp biển thì không nhận ra, nhưng y thì có. Dù cướp biển có đánh đảo nhỏ thì liên can gì tới thủy quân canh gác cảng như hắn? Căn bản chẳng ảnh hưởng gì đến chuyện làm ăn giữa hai bên cả, rõ ràng là hắn đang che giấu điều gì. Chẳng lẽ tên này vì kiếm tiền mà vẫn còn sót chút lương tâm, tiện tay giữ bình yên cho dân trên đảo?

Thì ra những năm gần đây, quần đảo phía ngoài ít bị cướp biển quấy rối không hoàn toàn nhờ công lao của Triệu Hải Trình, mà còn có cả giao dịch này đứng sau. Triệu Hải Trình liệu có hay biết?

Còn đang suy nghĩ, đột nhiên Hoắc Phong Liệt đứng bên cạnh giơ tay ôm chặt lấy y, kéo cả hai dán sát vào trong. Liễu Chẩm Thanh bị ôm bất ngờ, nhất thời kinh ngạc, tuy trong lòng có chút vui thầm, nhưng lý trí cũng rõ ràng , một người cứng nhắc như Nhị Cẩu sao có thể vì tình cảm mà làm ra hành động thế này.

Quả nhiên, ngẩng đầu nhìn theo ánh mắt hắn ra hiệu, y liền thấy Hoắc Phong Liệt khẽ liếc về phía mái nhà.

Tức là , không chỉ có họ đến nghe lén mà còn có kẻ khác đang núp trên nóc nhà?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...