Chương 76: 76
Nơi đây là thành trấn có cảng vô cùng phồn thịnh, náo nhiệt không thôi, dù là tiểu thương từ phương xa tới hay người bản xứ thì dân cư trong thành cũng chẳng hề thưa thớt.
Khách điếm mà hai người chọn cũng là nơi quy củ, nề nếp, không có gì khả nghi. Theo quan sát của Hoắc Phong Liệt, hoàn cảnh trước mắt tạm thời vẫn an toàn.
Sau một ngày nghỉ ngơi, hai người quyết định ra ngoài dò xét.
Tuy Hạ Lan cùng Tần Dư hiện đang bị giữ lại trên thuyền địch, tạm thời chưa có tin tức, nhưng bọn họ cũng không thể ngồi chờ chết.
Muốn lần theo manh mối chiếc thuyền kia, chỉ có thể xuất phát từ hai nơi: một là thương hội của Liễu gia, hai là hồ sơ thông hành tại cảng.
Án khoa cử tuy đã lần ra được những kẻ liên quan ở phương Nam, nhưng muốn định tội vẫn còn trì trệ, bởi phải đồng thời tra xét sĩ tử toàn quốc lẫn quan viên các cấp, đều là trở ngại không nhỏ. Không nhanh gọn như hai vụ án khác, thành ra kinh thành đến nay vẫn chưa có tin tức gì về Liễu gia, hẳn là còn đang bị tạm giam.
Thời gian dài không có người Liễu gia đứng đầu giám sát, đám người trong thương hội cũng bắt đầu rục rịch mưu toan phản bội. Theo suy đoán của Liễu Chẩm Thanh, cho dù sau này Liễu gia không gặp chuyện gì, thì năng lực quản lý của chưởng quầy các phân hội cũng quá kém, xem chừng thương hội mà tổ tiên vất vả gây dựng đến nay e là sắp đến hồi kết thúc.
Nơi này có hội sở lớn của thương hội, chỉ cần lẻn vào là có thể tra ra xem đoạn vận chuyển đường thủy kia là do ai quản lý.
Hai người đã quá quen với việc này, hành sự cũng rất gọn gàng, chẳng mấy chốc đã tra được là một người tên Vương Khải. Tuy rất muốn trực tiếp bắt người thẩm tra, nhưng nếu gã đột nhiên mất tích thì địch tất sẽ đề phòng, hành động sau này sẽ thêm phần bất lợi, cho nên chỉ có thể lặng lẽ điều tra.
Thừa dịp Vương Khải không có ở phủ, hai người lặng lẽ đột nhập. Phủ đệ thoạt nhìn bình thường, nhưng Liễu Chẩm Thanh tinh thông hàng hóa, nhìn kỹ thì thấy trong phủ phần nhiều đều là đồ cổ hoặc ngọc quý, xa hoa vô độ. Chỉ dựa vào tiền lời hiện tại, tuyệt đối không thể sống xa xỉ đến vậy. Xem ra gã đã thu không ít tiền bạc chẳng rõ nguồn gốc.
Khi vào đến thư phòng, xem sổ sách được một lúc, Liễu Chẩm Thanh đã chau mày, mỗi một con thuyền qua tay Vương Khải đều được ghi chép cẩn thận tỉ mỉ, nhưng lại chẳng có liên quan gì đến binh khí, hoặc thời gian không khớp. Nếu không tận mắt nhìn thấy thì chỉ dựa vào mấy quyển sổ sách này quả thực không thể tìm ra dấu vết khả nghi.
"Thật đúng là giấu trời qua biển*." Liễu Chẩm Thanh không khỏi cười nói.
(*Giấu trời qua biển: ý chỉ che giấu hành vi, sự thật rất khéo, khiến người khác không thể nhận ra.)
"Thủy quân phụ trách thẩm tra cảng?" Hoắc Phong Liệt nhạy bén hỏi.
Liễu Chẩm Thanh khẽ cười một tiếng nói: "Là mua chuộc mà không tra, hay là cùng một giuộc nên không tra? Nhưng cả một đoạn đường đều được dọn sạch như thế, chúng có vận chuyển thứ gì cũng chẳng sợ ai phát hiện."
Bình luận