🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 74: 74

Thấy sắc mặt Liễu Chẩm Thanh sa sầm, Hoắc Phong Liệt liền dịu giọng nói: "Chờ lát nữa gặp mấy người cũ của Hoắc gia là sẽ rõ thôi."

Liễu Chẩm Thanh gật đầu. Trước đó bọn họ đã bàn bạc sẵn: biệt viện của Hoắc gia ở đây không chỉ là chỗ trú chân, mà còn có không ít binh lính từng theo Hoắc gia lập công lui về an dưỡng, vừa giữ nhà, vừa trông nom tình hình.

Tuy không tiện dừng chân lâu ở biệt viện để tránh lộ hành tung, nhưng họ vẫn có thể liên lạc để trao đổi tin tức. Vả lại, cũng cần một người ở lại trông chừng, bởi một khi tin Hạ Lan và Tần Dư gửi về rò rỉ ra ngoài, thì nơi đầu tiên bị nghi ngờ chắc chắn sẽ là biệt viện này.

Hai người chọn một trà quán đông khách nhất thành, ngồi vào một góc khuất ít người để ý. Hoắc Phong Liệt gọi trà bánh cho Liễu Chẩm Thanh xong thì rời đi một mình, chẳng bao lâu sau đã quay lại.

Nhanh đến mức khiến Liễu Chẩm Thanh ngạc nhiên: "Sao đệ ra ngoài một chút đã về rồi?"

"Dùng ăn mày để truyền tin." Hoắc Phong Liệt đáp ngắn gọn.

Liễu Chẩm Thanh, một thân nho nhã, đang dựa người vào vai Hoắc Phong Liệt nghiêm túc ngồi thẳng. Y ngẩng đầu, đuôi mắt hơi cong, khẽ cười: "Sao thế? Đệ không yên tâm về ta à? Rõ ràng đã cắt đuôi bọn địch rồi mà?"

Vừa nói, chân y dưới gầm bàn cũng bắt đầu nghịch ngợm, nhẹ nhàng đá vào đầu gối Hoắc Phong Liệt.

Hoắc Phong Liệt chỉ có thể bất lực nhìn y một cái, khẽ dịch chân tránh ra rồi lặng lẽ rót trà cho y.

"Nếu thuyền rời bến từ vùng này, thì không thể không có tai mắt của chúng quanh đây. Cẩn trọng vẫn hơn."

"Ôi, ta không biết võ, thành ra chỉ làm vướng chân đệ thôi." Liễu Chẩm Thanh ra vẻ u buồn khổ sở.

Hoắc Phong Liệt tuy biết rõ y đùa nhưng vẫn nghiêm túc đáp: "Không sao, dọc đường đi đều dựa vào Thanh ca chỉ điểm phân tích."

Thế mà Liễu Chẩm Thanh lại chau mày trách: "Rõ ràng là đệ ghét bỏ ta."

Hoắc Phong Liệt như bị sét đánh: "Ta không có."

"Vậy tại sao lại dịch chân đi?" Liễu Chẩm Thanh oán trách, đôi mắt long lanh mang theo vẻ ủy khuất.

Hoắc Phong Liệt cạn lời, cuối cùng chỉ có thể ngoan ngoãn dịch chân trở lại vị trí cũ, để mặc y hết đụng rồi lại sáp lại gần. Như thể cố tình trêu đùa, y cọ sát nhè nhẹ, còn hắn thì chỉ có thể quay đầu đi, cố kiềm chế ý nghĩ hỗn loạn đang cuộn trào trong đầu.

Trên đài cao, thuyết thư tiên sinh thao thao bất tuyệt kể lại những chiến tích năm xưa của Hoắc gia quân ,đoạn kể được yêu thích nhất, không thể thiếu mấy lần nhắc đến "Liễu gian tướng".

Chuyện kể tuy không mới, nhưng người nghe lại như mê mẩn món ăn ngon, không ngớt trầm trồ tán thưởng. Mà trong góc khuất không ai để ý, vị Trấn Quốc đại tướng quân ấy lại đang co rúm người, chịu đựng từng chiêu trêu chọc "tinh vi" từ chính gian tướng kia.

Chưa được bao lâu, Hoắc Phong Liệt đã lên tiếng: "Tới rồi."

Liễu Chẩm Thanh đưa mắt nhìn theo, liền thấy một nam tử trung niên dáng vẻ cường tráng đứng ở cửa. Mắt hổ sắc bén đảo một vòng quanh quán trà theo quy luật bài bản, không hống hách nhưng cũng không bỏ sót mục tiêu nào. Khi ánh mắt dừng lại ở họ, toàn thân người kia run lên, như muốn quỳ sụp xuống hành lễ dù còn cách đến mười mấy bước.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...