Chương 71: 71
Hoắc Phong Liệt đã tỉnh lại không ít lần, nhưng lần nào mở mắt ra cũng không thấy bóng dáng Liễu Chẩm Thanh đâu cả, trong lòng ngày một bất an, liền dò hỏi Việt Húc Thiển.
Việt Húc Thiển cũng cảm thấy có điều kỳ lạ, không nhịn được mà nói: "Liễu công tử chẳng phải là đang cố tình tránh ngươi đấy chứ, có khi là vẫn để bụng chuyện ngươi gọi 'Thanh ca' đó."
Tuy ý nói một đằng nhưng lời thì lại đâm trúng chỗ yếu trong lòng Hoắc Phong Liệt, khiến vẻ bất an trên mặt hắn càng hiện rõ hơn. Đến nỗi ngay cả khi thuốc vẫn còn tác dụng, hắn cũng thường xuyên bị ác mộng đánh thức, khó mà yên giấc.
Đến lúc dược đồng quay lại thay thuốc cho Hoắc Phong Liệt, Việt Húc Thiển nhịn không được hỏi: "Sao lại là ngươi? Tiền bối đâu rồi?"
Dược đồng đáp: "Thần y hình như rất quý Liễu công tử, vẫn giữ công tử lại trò chuyện. Hai vị cứ yên tâm, giai đoạn sau của quá trình này cũng không cần thần y đích thân ra tay nữa."
Thấy Hoắc Phong Liệt vì chuyện này mà phiền muộn không thôi, Việt Húc Thiển bèn đi theo dược đồng tới viện của thần y, nhưng vừa đến nơi đã thấy Liễu Chẩm Thanh đang ngồi thất thần trên bậc thềm, vẻ mặt khi thì rối rắm, lúc lại hoảng hốt, thoắt nghiêm trọng, thoắt ảm đạm, khiến lòng Việt Húc Thiển cũng chùng xuống.
Rõ ràng chẳng phải đang bầu bạn cùng thần y, cũng không tới thăm Hoắc Phong Liệt , người mà trước kia một tấc cũng không rời , chẳng lẽ là vẫn chưa biết Hoắc Phong Liệt đã tỉnh lại, nên mới không đến? Nhưng ngồi đó thở ngắn than dài như vậy, nhìn kiểu gì cũng giống đang vì tình mà phiền não.
Việt Húc Thiển khụ khụ một tiếng rồi tiến lại gần hỏi: "Sao thế? Có chuyện gì à? Nhìn sắc mặt ngươi không ổn lắm, thần y đã nói gì với ngươi sao?"
Việt Húc Thiển cố ý mở lời bắt chuyện, Liễu Chẩm Thanh lại chỉ thở dài: "Tiền bối bảo ta theo ông ấy về Y Cốc."
Việt Húc Thiển nghe vậy lập tức giật mình, nhưng nghĩ một lúc lại nói: "Đó... cũng là chuyện tốt mà, ta thấy ngươi cũng hiểu chút y lý, chắc trong lòng cũng có hứng thú, có thể vào Y Cốc học hỏi là điều đáng mừng. Chỉ là... nghe nói Y Cốc dễ vào mà khó ra, còn Phong Liệt thì sao đây. Phong Liệt... hiện tại vẫn chưa thể rời ngươi, tỉnh lại lần nào cũng đều hỏi đến ngươi đấy."
Cậu thực sự không muốn cản trở con đường phát triển của Liễu Chẩm Thanh, nhưng hai người họ còn chưa có gì rõ ràng, nếu cứ để y rời đi trong bối cảnh khó xử thế này thì e rằng huynh đệ mình sẽ cô độc cả đời mất. Giá như có thể thổ lộ xong xuôi rồi mới đi thì cũng không muộn.
Sắc mặt Liễu Chẩm Thanh lập tức trở nên mất tự nhiên: "Vậy sao? Hắn đã tỉnh lại nhiều lần rồi à?"
Việt Húc Thiển ngồi xuống bên cạnh, cẩn thận dò xét: "Chẳng lẽ ngươi đang giận hắn à? Đến mức không buồn tới thăm luôn?"
"Hả?" Liễu Chẩm Thanh ngẩn ra.
Việt Húc Thiển thở dài, quyết định thay huynh đệ nhà mình lên tiếng: "Thật ra giữa hắn và Thanh ca kia... cũng chỉ là chút tình nghĩa huynh đệ cũ thôi, dù sao người đó cũng là người đầu tiên nhìn hắn lớn lên, ngươi đừng hiểu lầm."
Bình luận