Chương 70: 70
Khi Hoắc Phong Liệt tỉnh lại, hắn đã thấy mình nằm trên giường, chậm rãi hé mở đôi mắt, trong tầm nhìn còn mơ hồ chỉ thấy thấp thoáng một bóng người ngồi cạnh bên, có lẽ vì chưa tỉnh hẳn khỏi cơn mê dài, hắn theo phản xạ khàn khàn gọi một tiếng: "Thanh ca."
Tầm nhìn dần trở nên rõ ràng, người kia quay đầu lại, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ nhìn hắn.
"Phong Liệt, ngươi đừng gọi Thanh ca nữa, vị Liễu công tử ấy cũng bị tổn thương quá rồi." Việt Húc Thiển bất lực lên tiếng.
Hoắc Phong Liệt khẽ cau mày: "Y đâu?"
Khóe miệng Việt Húc Thiển hơi giật: "Ngươi không định hỏi tình hình cơ thể mình trước sao?"
Hoắc Phong Liệt lặng lẽ nhìn Việt Húc Thiển, không nói một lời.
Việt Húc Thiển lại thở dài nói: "Hôm qua ngươi vừa kết thúc trị liệu, thần y nói bước đầu đã thành công, vừa rồi Liễu công tử vẫn còn ngồi sát bên mép giường, không rời nửa bước, nhưng sau đó bị thành y gọi đi giảng giải mấy điều y đã ghi chép gửi cho ngài ấy."
Với chuyện sống còn của bản thân, Hoắc Phong Liệt tựa hồ chỉ thoáng do dự một chút, dường như chẳng mấy quan tâm đến ba ngày vật lộn trước đó, bởi vậy cũng không hỏi gì thêm.
Thế nhưng Việt Húc Thiển rốt cuộc vẫn không nhịn được mà nói ra: "Ngươi có biết không, đến ngày thứ ba thì ngươi gần như đã không chịu nổi nữa, thần trí mơ hồ, luôn miệng gọi 'Thanh ca', nếu không phải cả nghìn lần thì cũng phải đến tám trăm lần, Liễu công tử đều nghe thấy hết, có là kẻ ngốc cũng hiểu được ngươi đang gọi Liễu Chẩm Thanh."
Hoắc Phong Liệt sững sờ, đồng tử không khỏi khẽ chấn động, lúc đầu nghe Việt Húc Thiển nói hắn còn tưởng chỉ là vô thức gọi một lần nên mới bị trêu chọc, chẳng ngờ lại có cả chuyện như vậy.
"Ngươi nói... ngày thứ ba ta cứ gọi mãi..."
"Đúng vậy, gọi ngay trước mặt y." Việt Húc Thiển đáp.
"Ta còn nói gì nữa không?" Hoắc Phong Liệt lập tức hoảng hốt hỏi, trong lòng dấy lên lo lắng, sợ bản thân lúc mê man đã buột miệng nói ra những điều không nên.
Việt Húc Thiển nói: "Không ngoài mấy câu như bảo y đừng đi, hoặc là muốn y ở lại, chủ yếu là cứ gọi tên mãi thôi."
Nói xong, Việt Húc Thiển liền thấy Hoắc Phong Liệt như thở phào nhẹ nhõm, nhất thời trong lòng lại có chút không vui.
"Này, chẳng lẽ ngươi nghĩ chỉ gọi vài câu như thế thì y sẽ không hiểu lầm sao? Khi đó ngươi đã mất đi ý thức, lo ngươi trong mê man mà ảnh hưởng đến quá trình trị liệu, dược đồng mới đề nghị gọi người mà ngươi liên tục kêu tên đến trò chuyện để khơi lại tiềm thức cho ngươi, nhưng miệng ngươi chỉ gọi duy nhất một người là Liễu Chẩm Thanh, không hề có lấy một cái tên khác, y cũng thật tâm lo lắng cho ngươi, ngươi gọi bao nhiêu lần thì y đáp lại bấy nhiêu, cứ giả làm người kia mà hùa theo, đến mức cuối cùng chính giọng y cũng khản đặc." Việt Húc Thiển thở dài một hơi, nói tiếp: "Y chịu phối hợp như vậy, chẳng lẽ còn không nhận ra ngươi có tình cảm với Liễu Chẩm Thanh sao? Khi ấy giọng ngươi vang lên như thể sinh mệnh của ngươi chính là Liễu Chẩm Thanh vậy. Thần y cũng là sư phụ của y, nghe được những lời ấy, ánh mắt ông nhìn ngươi liền thay đổi, chắc chắn đã nhận ra điều không ổn từ ngươi, huống hồ là Liễu công tử."
Bình luận