Chương 7: 7
"Tỷ tỷ, vẫn nên phái người về nhà lấy tiền đi, tiếp tục thế này e không ổn."
"Nếu để nương biết, hai đứa mình thể nào cũng tiêu đời."
"Nhưng mà..."
"Để tỷ nghĩ cách..."
Hai đứa nhỏ thì thầm bàn bạc một lúc, sau đó cùng nhìn sang phía người nọ đang ngồi xổm trong góc, ôm đầu tự bế.
"Này, Liễu Tiêu Trúc..."
Liễu Chẩm Thanh hít một hơi dài, âm thầm tự trấn an: Rồi rồi, cũng sắp rời khỏi kinh thành rồi, giả ngầu mà bị lật xe thì cũng đành chịu, dù sao... đời này cũng sắp khép lại rồi.
Ngẩng đầu nhìn sang, y hỏi: "Chúng ta cùng trang lứa à? Gọi thẳng tên như vậy luôn? Rốt cuộc các ngươi là con cái nhà ai thế?"
Tiểu cô nương ngập ngừng, sắc mặt có phần kỳ lạ: "Ngươi thực sự... không nhớ gì cả?"
Tiểu công tử cũng tò mò nhìn y chăm chú.
Khi thấy Liễu Chẩm Thanh gật đầu xác nhận, hai người đồng loạt hiện ra vẻ mặt như thể: "Thật có chuyện tốt thế này à."
Khoé môi Liễu Chẩm Thanh giật giật. Nhưng nghĩ lại thì... chắc cũng không trùng hợp đến thế đâu nhỉ? Hai đứa này... chẳng lẽ...? Sắc mặt y thoáng đổi, nhưng rồi như nhớ ra điều gì, liền lắc đầu phủ nhận.
"Sao? Muốn bắt nạt ta vì mất trí nhớ hả?" Liễu Chẩm Thanh nhíu mày.
Tiểu cô nương trừng mắt: "Ai bắt nạt ngươi? Dù sao ngươi cũng không nhớ gì, biết thân phận bọn ta để làm gì, bớt rườm rà đi."
Ai biết được tên này có đang diễn trò hay không, giả vờ đi theo bọn họ lúc gặp chuyện, rồi tiện thể bám lấy... Nếu không, với thân phận công tử con nhà hoàng thương như y, sao lại chịu ngoan ngoãn để bị giam cùng tụi này chứ? Đáng lý ra phải khai thân phận rồi gọi người tới cứu mới đúng. Dù cô không muốn nghĩ xấu, nhưng cái màn khoa trương vừa rồi làm sao có thể tin được.
Tiểu công tử thì vẫn lễ độ, nhẹ giọng nói: "Liễu thế thúc, lát nữa chúng ta sẽ tìm người đến đưa cả ba ra ngoài, số tiền phải bồi thường, xin ngài cứ để chúng ta lo. Hôm nay đã phiền ngài rồi."
Tiểu cô nương cũng chắp tay nói: "Tuy rằng ngươi không giúp gì... nhưng vẫn phải cảm tạ."
Liễu Chẩm Thanh cũng chẳng quá bận tâm chuyện thân phận của hai đứa, lý do vẫn vậy thôi, sắp đi rồi, không cần thiết kết giao thêm ai.
"Không cần phiền phức vậy đâu. Các ngươi cam lòng móc tiền ra à? Đánh cược thì cũng đâu nhất định phải chịu thua." Y đứng dậy, khẽ cười, giọng nhàn nhạt. Vừa rồi y vốn có thể gọi Cẩm Lý ở bên ngoài đến trả tiền, nhưng lại không làm thế.
"Ý ngươi là gì?" Tiểu cô nương nheo mắt nghi ngờ.
Liễu Chẩm Thanh ngoắc tay: "Đưa dao găm cho ta."
Tiểu cô nương hơi do dự nhưng vẫn rút dao đưa qua, rồi ngạc nhiên nhìn y đi thẳng tới góc đông nam căn phòng giam.
Phòng này chẳng có gì ngoài mấy món linh tinh, vốn là chỗ để nhốt những kẻ không trả được tiền cược.
Bình luận