Chương 69: 69
Sắc mặt Tần Dư lập tức biến đổi: "Gì cơ?"
"Ngươi không thấy ta ướt như chuột lột à?" Hạ Lan thản nhiên nói "Ban đêm ở đây lạnh thế này, cứ mặc đồ ướt thì thể nào cũng nhiễm hàn. Ta lạnh đến run rồi, cởi ra chút cho đỡ, chờ lát nữa bọn tuần tra đi qua, ta sẽ thay đồ khô."
Giọng hắn nói cứ như chuyện đó là điều hết sức hiển nhiên.
Sắc mặt Tần Dư lại càng thêm khó coi ,bởi vì nếu không phải bị đụng chạm thì rõ ràng là... phía sau có gì đó cứng rắn, đang không ngừng cọ tới cọ lui. Vật kia mỗi lúc một rõ ràng, còn cơ thể thì cứ nóng ran lên như bị thiêu đốt.
Tần Dư rốt cuộc không nhịn được nữa: "Hạ Vân Độ, ngươi muốn chết à?"
Hạ Lan mặt dày đáp: "Cái này cũng đâu phải lỗi của ta."
Tần Dư vừa hừ lạnh một tiếng thì đã cảm thấy cần cổ mẫn cảm bị hơi thở nóng hổi phả vào, khiến hô hấp y đột ngột cứng lại.
"Ai bảo cổ ngươi vừa mềm vừa cong như vậy. Nam nhân bình thường nhìn thấy thế này đều có phản ứng cả. Ngươi không thể trách ta được. Hơn nữa, chẳng phải vì cứu ngươi nên ta mới ra nông nỗi này à?"
Đồng tử Tần Dư co rút lại, lập tức trở tay đánh về phía sau, nhưng Hạ Lan đã lường trước được, lập tức bắt chéo tay y ra sau lưng. Vì tư thế như vậy nên tay Tần Dư vô tình áp vào cơ bụng rắn chắc của hắn. Tay vừa chạm đến, Tần Dư liền như bị lửa đốt , tên này... đúng thật là đã cởi sạch đồ rồi.
Hạ Lan cúi đầu ghé sát tai y, thì thầm: "Gấp gáp làm gì? Một lát nữa là bọn họ đi hết rồi. Mà ngươi cứ giãy dụa kịch liệt như thế này, đầu ta mà không khống chế nổi bản năng thì đừng trách ta lưu manh đấy nhé."
Nói rồi hắn còn cố tình cử động vài cái để cảnh cáo.
Hành động trắng trợn như vậy khiến mọi cảm xúc trên gương mặt Tần Dư biến mất, thay vào đó là sát khí dồn nén trong đáy mắt.
Ngay lúc đó, Hạ Lan khẽ nói: "Đừng động, người tuần tra quay lại rồi."
Tần Dư cắn chặt răng, gắng nín thở nằm yên.
Y không nhúc nhích nữa, Hạ Lan cũng không còn cớ gì để giở trò, chỉ là miệng vẫn không chịu yên. Tần Dư cố tỏ ra không nghe thấy, làm bộ dửng dưng, nhưng rồi lại nhận ra bàn tay ban nãy giữ tay y giờ đã chuyển sang ôm lấy eo. Cảm giác không còn bị khống chế, thế nhưng lại khiến Tần Dư cảm thấy không được tự nhiên hơn trước.
"Thân thể của ngươi... thật ấm." Hạ Lan khẽ thì thầm.
Tần Dư ngẩn ra, rồi ngay lập tức cảm giác được hơi thở của hắn phả sát vào cổ mình.
"Hơn nữa... còn rất thơm. Là mùi ta thích."
Toàn thân Tần Dư cứng đờ. Còn chưa kịp phản ứng thì Hạ Lan đã im bặt. Khuôn mặt hắn dán sát lên cổ y, nhiệt độ cơ thể nóng rực đến bất thường khiến Tần Dư lập tức hiểu ra điều gì.
Chờ bên ngoài lắng lại, Tần Dư mở cửa khoang bí mật, nhanh nhẹn trượt người ra ngoài, lập tức cảm thấy có người ngã xuống phía sau mình.
Bình luận