🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 67: 67

Liễu Chẩm Thanh không hề hay biết hiểm họa đang cận kề, chỉ thấy sắc mặt Hoắc Phong Liệt bỗng chốc trở nên đáng sợ tột cùng, như thể vừa chịu một cú sốc mạnh, trong đáy mắt thậm chí còn ánh lên một tầng đỏ sậm.

Liễu Chẩm Thanh giật mình hoảng hốt, nhận ra có lẽ bản thân vừa lỡ đùa quá trớn, khiến Hoắc Phong Liệt bị tổn thương sâu sắc.

Y vội vã giải thích:"Ta chỉ đùa thôi. Thật ra ta và Việt cô nương không thân thiết gì mấy. Năm ấy cũng chỉ gặp vài ngày, lại toàn trong mấy buổi tụ tập đông người. Nếu thực sự có ý gì, thì khi rời đi sao ta lại không giữ liên lạc?"

Câu nói ấy như dòng suối mát rót vào tâm can đang giận dữ của Hoắc Phong Liệt, khiến hắn nhanh chóng hoàn hồn. Phải đến lúc này, hắn mới sực nhận ra tay mình đã giơ lên, đang định đánh vào cổ Liễu Chẩm Thanh.

Khoảnh khắc ấy hắn đã làm sao vậy? Muốn bắt lấy Liễu Chẩm Thanh, thậm chí là...

Sắc mặt Hoắc Phong Liệt biến đổi liên tục, cảm giác hối hận trào dâng, giọng nói cũng trở nên nghẹn ngào:"Thanh ca, đừng đùa ta kiểu đó nữa."

Nói được câu ấy đã là cả một bước tiến lớn rồi. Liễu Chẩm Thanh thấy Hoắc Phong Liệt dần khôi phục trạng thái bình thường, khóe môi khẽ cong, giọng điệu mang theo chút thâm ý:"Người ta vốn không phải kiểu ta thích nha. Trêu đệ thôi mà đệ cũng tin à."

Y vốn nghĩ, với tính cách của Hoắc Phong Liệt, hẳn sẽ nhân đà hỏi y thích người như thế nào. Dù bản thân y còn chưa nghĩ ra sẽ trả lời ra sao, nhưng chỉ muốn thấy Hoắc Phong Liệt không kiềm chế nổi mà bật hỏi.

Sau đó, y sẽ bịa ra vài đáp án để trêu hắn, xem thử hắn phản ứng thế nào. Dù biết rõ mình đang nghĩ xấu, Liễu Chẩm Thanh vẫn không kìm được mà liếc nhìn Hoắc Phong Liệt thêm mấy lần.

Thích... người như thế nào nhỉ? Trước đây y thực sự chưa từng suy nghĩ đến vấn đề này.

Khi Liễu Chẩm Thanh còn đang mải miên man, Hoắc Phong Liệt lại như thể đã chấp nhận câu trả lời, chẳng hề truy hỏi thêm mà chỉ chuyển chủ đề:"Giờ ta mang cái này đi."

Liễu Chẩm Thanh nghe xong thì khóe miệng co giật, vẻ mặt như thể muốn nói "hết nói nổi". Đứa nhỏ này đúng là chẳng có chút EQ nào khi theo đuổi người khác.

Thật là... không chịu thông suốt gì cả! Có thể để y phát hiện ra Nhị Cẩu có tình ý với mình, đúng là nhờ vào đầu óc linh hoạt của y. Bằng không, đợi đến lúc Nhị Cẩu mở miệng bày tỏ, thì có khi y đã yên bề gia thất rồi. Đời trước đến lúc chết cũng không biết, chẳng trách được.

Liễu Chẩm Thanh không nhịn được lên tiếng:"Đệ vẫn chưa nói lý do vì sao lại cho ta biết chuyện đó đâu."

Lúc này, Hoắc Phong Liệt đã quay người rời đi, chỉ hời hợt đáp lại:"Chỉ là cảm thấy không thích hợp." Dứt lời liền bỏ đi.

Khi Hoắc Phong Liệt mang bản nhạc đến cho Việt Húc Thiển, cô gần như không thể tin nổi, tròn mắt nhìn hắn.

Hoắc Phong Liệt giải thích:"Là Tần Dư. Trước đây y từng hầu hạ trong cung, có lần nghe Thanh ca đàn bản này , vốn là khúc y thích nên đã ghi chép lại. Ta vừa mới hỏi, y vừa hay có sẵn."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...