Chương 66: 66
Việt Húc Thiển rốt cuộc có ý gì với Hoắc Phong Liệt, đến giờ Liễu Chẩm Thanh vẫn không sao đoán nổi. Lúc đầu còn ngấm ngầm đối đầu, chưa bao lâu sau thái độ đã xoay ngoắt một trăm tám mươi độ, không còn chút hành động mập mờ nào nữa. Giờ lại bất thình lình xuất hiện một vị tiểu thư Việt gia , chuyện này khiến người ta không khỏi nghi hoặc.
Huống hồ, người tới tận nơi gặp mặt lại chính là Hoắc Phong Liệt. Thật sự rất đáng ngờ.
Sau một phen sững sờ, cả ba người bị Hạ Lan kéo thẳng tới trước cổng tò vò của viện bên cạnh.
Những ngày qua, họ vẫn luôn ở biệt viện đối diện, chỉ biết viện này là chỗ ở của một người thuộc Việt gia, nhưng chưa từng bước chân sang làm phiền.
Hạ Lan nhăn mặt, đưa tay chỉ về phía đầu tường: "Lúc nãy, người giao ca từ Hoắc Phong Liệt bất ngờ đổi thành tử sĩ của Việt Húc Thiển. Ta tưởng hắn có chuyện bận, ai dè vừa phi thân về thì thấy hắn đang ở bên này, bầu bạn cùng một nữ tử đấy! Ta chỉ liếc qua thôi, nhưng cô nàng kia đúng là xinh đẹp. Mà quan trọng hơn cả là , chỉ có hai người họ ở đó!"
Tần Dư bị kéo đến cũng đành im lặng nhìn Hạ Lan, sau đó quay sang hỏi Liễu Chẩm Thanh: "Ngươi có muốn xem không? Ta đưa ngươi lên."
Đi thẳng qua đó thì quá thất lễ, nhưng nếu chỉ là phi thân lên bờ tường để lén nhìn một cái thì vẫn còn chấp nhận được.
Lúc ấy, Liễu Chẩm Thanh mới kịp định thần, vội ngăn cản hai người: "Làm vậy cũng không phải lễ nghĩa gì. Dù sao chúng ta đều là nam nhân bên ngoài."
Tuy trong lòng cũng tràn đầy tò mò, nhưng y vẫn biết giữ đúng chừng mực, chứ không như Hạ Lan và Tần Dư háo hức thái quá. Y vội thúc giục cả hai quay về.
Hạ Lan lộ vẻ không hài lòng thấy rõ: "Ngươi thật chẳng hiếu kỳ chút nào sao? Nhìn một cái thôi cũng không được à? Ta nói thật, có khi Việt gia đã nhắm trúng Chiến Uyên rồi. Nam không được thì đổi sang nữ."
"Có lẽ chỉ là bạn cũ gặp lại." Dù nói thế, nhưng Liễu Chẩm Thanh cũng chẳng thể nghĩ ra nổi, trước kia Việt gia đâu có tiểu cô nương nào thân quen với Nhị Cẩu đâu.
Tần Dư liếc nhìn vẻ mặt khó hiểu của Liễu Chẩm Thanh, chợt lên tiếng: "Nhưng mà Chiến Uyên xưa nay vốn không thích ở riêng với nữ tử, chuyện này đúng là có điều bất thường."
Lời nói ấy như một mũi tên vô hình đâm trúng tâm can Liễu Chẩm Thanh, khiến hô hấp y khẽ khựng lại.
Mà Hạ Lan đứng bên cạnh cũng không nhịn được nữa, liếc Tần Dư một cái đầy ẩn ý. Ánh mắt đó kỳ lạ đến mức khiến Tần Dư cũng phải chú ý.
Chỉ là đã lâu rồi hai người không nhìn thẳng nhau, nên Tần Dư tuy muốn quay đầu đi nhưng cuối cùng vẫn cố gắng kiềm chế.
"Nếu y không muốn xem, ngươi lại tò mò, vậy ngươi đi xem đi."
"Hắn đã không muốn xem, ngươi cứ tò mò mãi làm gì, đi xem trọng đi."
Giọng điệu móc mỉa rõ ràng, Tần Dư cũng chẳng hiểu Hạ Lan đang nổi cáu vì chuyện gì nữa.
Nhưng lời hắn lại vô tình chọc trúng dây thần kinh phản ứng của Tần Dư.
Bình luận