Chương 63: 63
Những lời Hạ Lan nói cũng chẳng khiến Liễu Chẩm Thanh bận tâm, chỉ là khi trở về, thấy hai người kia dường như vẫn chưa trò chuyện xong, y đành đứng ngoài đình viện chờ.
Chẳng bao lâu sau, Hạ Lan từ trong phòng đi ra, có lẽ thấy đã nói chuyện đến mức tạm đủ, nên chuẩn bị sang tìm Việt công tử để bàn bạc. Thấy một mình Liễu Chẩm Thanh chờ bên ngoài, hắn lên tiếng: "Sao vậy? Còn chưa ôn chuyện xong à?"
Liễu Chẩm Thanh lắc đầu. Hạ Lan ngạc nhiên nói: "Này đúng là hiếm thấy thật, Chiến Uyên mà cũng có thể nói chuyện phiếm lâu như vậy cơ đấy?"
Liễu Chẩm Thanh cũng không thấy bất ngờ, dù gì hai người đó thuở nhỏ từng rất thân thiết.
Vừa dứt lời, cánh cửa phòng mở ra, Việt Húc Thiển bước ra ngoài.
Thấy vậy, hai người cùng tiến lên. Dù sao Liễu Chẩm Thanh cũng là người đã truyền tin nên y cũng ngỏ ý muốn để Hạ Lan hỗ trợ. Việt Húc Thiển gật đầu nói: "Ta cũng đang có ý này, nếu thân thể Hạ đại nhân chịu được thì đó sẽ là cách tăng hiệu suất cao nhất."
Hạ Lan chắp tay nói: "Vốn là án của chúng ta, giờ lại phiền đến ngươi, chi bằng bàn luôn chuyện chi tiết đi."
Việt Húc Thiển gật đầu: "Ừ." Y đang định rời đi cùng Hạ Lan thì bỗng liếc mắt thấy Liễu Chẩm Thanh có ý định vào trong ở cùng Hoắc Phong Liệt. Việt Húc Thiển lập tức chuyển mắt, khẽ cười nói: "Đúng rồi, Liễu công tử, lúc trước đại phu từng dặn rằng ban đêm nếu có người ở bên trông nom Hoắc huynh thì sẽ tốt hơn, đề phòng bệnh tình tái phát bất ngờ."
Liễu Chẩm Thanh vốn cũng có ý đó, vừa định gật đầu thì lại nghe Việt Húc Thiển tiếp tục: "Cho nên tối nay ta sẽ đến trông Phong Liệt, thuốc tắm hay thuốc uống gì đó cứ để ta lo, sẽ không làm phiền Liễu công tử đâu."
Liễu Chẩm Thanh sững người, trong phút chốc không biết nên phản ứng ra sao.
Đứng bên cạnh, mắt Hạ Lan lập tức sáng rỡ, đảo mắt nhìn qua hai người, cười nói: "Việt công tử, loại chuyện này ngươi cũng tự mình làm sao?"
Việt Húc Thiển thản nhiên đáp: "Vậy còn có ai thích hợp hơn? Tình cảm giữa ta và Phong Liệt sâu đậm, nhiều năm chưa gặp, nói chuyện mấy ngày mấy đêm cũng chẳng đủ. Ta hận không thể sáng tối đều ở bên cạnh, gối đầu giường mà đàm đạo ấy chứ." Nói đến đây, ánh mắt y tràn đầy cảm xúc: "Không sợ các ngươi chê cười, giờ ta chỉ muốn ở cạnh hắn, không tận mắt thấy hắn khỏe lại thì ta thật sự không thể ngủ yên được."
Khóe miệng Liễu Chẩm Thanh bắt đầu giật giật, Hạ Lan thì sửng sốt trước sự thẳng thắn của Việt Húc Thiển, cảm giác kia rõ ràng đến mức khó mà làm ngơ. Dù sao tình huynh đệ có sâu đến đâu, thì thế này cũng quá rồi.
Liễu Chẩm Thanh vẫn cố giữ lý trí: "Có lẽ Hoắc huynh cũng không muốn làm phiền ngươi đâu."
Y hiểu tính Hoắc Phong Liệt, chắc chắn hắn sẽ từ chối. Còn nếu chính y đề nghị thì còn có chút hy vọng.
Việt Húc Thiển nheo mắt nói: "Dựa vào quan hệ giữa ta và hắn, ta chăm sóc hắn còn cần hắn đồng ý sao? Liễu công tử, ngươi đang đánh giá thấp tình nghĩa của bọn ta đấy."
Bình luận