Chương 62: 62
Đúng lúc ấy, hắn vô thức nắm lấy bờ vai của Liễu Chẩm Thanh, khiến y khẽ rên lên một tiếng đau đớn. Chỉ trong chớp mắt, sắc mặt Hoắc Phong Liệt liền tái nhợt, vội vàng buông tay ra.
"Thanh ca, vai huynh..."Hoắc Phong Liệt lộ vẻ lo lắng ra mặt.
Nghe vậy, Liễu Chẩm Thanh thoáng sững người , tên này quên mất vai y đang bị thương rồi sao?
Y tỏ ra lúng túng, khiến Hoắc Phong Liệt tưởng lầm rằng vết thương có biến chứng, liền bật dậy định chạy đi gọi đại phu. Nhưng lại bị Liễu Chẩm Thanh đưa tay ngăn lại.
"Không sao đâu. Nhị Cẩu, ta hỏi đệ một câu, trước lúc hôn mê đệ còn nhớ được gì không?"
Hoắc Phong Liệt thoáng ngẩn người. "Là thấy huynh nhảy xuống sông, ta lập tức lao theo để cứu..." Nói đến đây, hắn hơi nhíu mày ,ký ức của hắn chợt đứt đoạn.
Liễu Chẩm Thanh run nhẹ khóe môi. "Vậy sau đó, hoàn toàn không nhớ gì nữa sao?"
Sắc mặt Hoắc Phong Liệt dần trở nên nghiêm túc: "Sau đó... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Là ta làm huynh bị thương sao? Để ta xem vết thương huynh..."
Thái độ thành khẩn của Hoắc Phong Liệt khiến Liễu Chẩm Thanh càng thêm bối rối. Dáng vẻ kia không giống đang nói dối. Nhưng... y làm sao dám để hắn xem? Trên vết đâm còn có dấu răng Hoắc Phong Liệt để lại kia mà.
Nuốt nghẹn một ngụm máu xuống cổ họng, Liễu Chẩm Thanh đành chọn cách đơn giản nhất, bảo rằng Hoắc Phong Liệt vì mất khống chế mà giết chết hai tên ác nhân, rồi sau đó ngất đi. Chính y đưa hắn đến nơi này, và tình cờ gặp được Việt Húc Thiển.
"Việt Húc Thiển?!" Hoắc Phong Liệt kinh ngạc không giấu nổi.
Đúng lúc đó, cửa phòng bị đẩy ra. Một giọng nói mang ý cười vang lên:"Tỉnh rồi à? Vừa đúng lúc thuốc cũng nấu xong, không thì cũng chẳng biết làm cách nào đút thuốc cho ngươi. Tính cảnh giác của tên nhóc nhà ngươi vẫn không giảm chút nào, lúc ngâm thuốc, đại phu phải cố nhét nhân sâm vào miệng ngươi mãi mà miệng vẫn ngậm chặt."
Việt Húc Thiển trong bộ bạch y xuất hiện trước cửa, tay bưng chén thuốc bước vào.
Liễu Chẩm Thanh nghe đến đó liền đỏ mặt, ngượng ngùng không nói nên lời. Cái... cái ký ức xấu hổ đó, sao lại để mỗi mình y nhớ vậy chứ! Đúng là phiền chết được!
Hoắc Phong Liệt nhìn thấy bạn thuở nhỏ bấy lâu không gặp, thần sắc cũng hiếm khi biến đổi.
"Uống thuốc trước đã." Việt Húc Thiển bước tới bên giường, đưa chén thuốc cho hắn.
Hoắc Phong Liệt nhận lấy nhưng không uống ngay, mà ngẩng đầu hỏi: "Húc Thiển, có thể gọi đại phu đến được không?"
Vừa nghe câu ấy, cả Liễu Chẩm Thanh lẫn Việt Húc Thiển đều biến sắc, tưởng rằng hắn cảm thấy không khỏe.
Việt Húc Thiển lập tức định sai người đi mời đại phu, nhưng Hoắc Phong Liệt lại nghiêng đầu nhìn về phía Liễu Chẩm Thanh: "Ta muốn đại phu xem lại thương thế của huynh."
Câu nói ấy khiến cả hai người đều sửng sốt.
Liễu Chẩm Thanh vội xua tay: "Không cần đâu, thật sự không còn đau nữa, không đáng ngại gì cả."
Bình luận