Chương 61: 61
Liễu Chẩm Thanh bừng tỉnh giữa cơn ác mộng đầy ám ảnh, trong đó là đôi mắt đỏ ngầu như máu của Hoắc Phong Liệt và cảnh tượng hắn phun máu rồi ngã xuống bất tỉnh. Một nỗi bất an cuộn trào trong lòng y, khiến y lập tức bật dậy khỏi giường. Vừa mở cửa bước ra, y đã thấy gã sai vặt đang đứng canh bên ngoài. Chưa kịp để người kia mở miệng, Liễu Chẩm Thanh đã vội hỏi:"Người đi cùng ta đâu rồi?"
"Ở phòng kế bên."
Không chần chừ lấy một khắc, Liễu Chẩm Thanh lập tức chạy đến phòng bên cạnh theo lời chỉ dẫn. Vừa xông vào, y liền thấy trong phòng có hai người: một là một vị lão nhân, người còn lại là Việt Húc Thiển.
Việt Húc Thiển thoáng bất ngờ khi thấy Liễu Chẩm Thanh xông vào. Đang định cất lời, thì y đã vội lướt qua, chạy thẳng tới mép giường. Chỉ đến khi tận mắt thấy Hoắc Phong Liệt vẫn đang nằm yên ổn, y mới nhẹ nhàng thở phào.
Theo bản năng, y đưa tay bắt mạch cho hắn. Tuy tình trạng đã có dấu hiệu chuyển biến tốt, nhưng vẫn vô cùng phức tạp.
"Công tử?" Việt Húc Thiển gọi khẽ.
Lúc này, Liễu Chẩm Thanh mới quay đầu nhìn hai người còn lại trong phòng.
Thấy phản ứng vừa rồi của y đối với Hoắc Phong Liệt, Việt Húc Thiển khẽ nhướng mày, nói: "Ta đã mời vị danh y này đến khám bệnh cho Phong Liệt, ngươi cũng nên cùng nghe."
Liễu Chẩm Thanh lập tức cúi đầu cảm tạ lão đại phu: "Phiền ngài rồi, đa tạ."
Vẻ mặt Việt Húc Thiển thoáng hiện nét tò mò. Theo lý thì cậu mới là người đưa Hoắc Phong Liệt đến đây, sao lại để vị công tử này cảm ơn thay như thể hai người họ thân thiết lắm vậy?
"Không cần cảm tạ ta," lão đại phu thẳng thắn nói, không một chút vòng vo, "vì ta cũng không chữa được."
Ông tiếp lời, giọng bình thản mà rõ ràng: "Người bệnh này dường như từng bị tẩu hỏa nhập ma.
Với tình trạng nghiêm trọng như thế, nói không ngoa thì hắn sớm đã phải bỏ mạng, vậy mà có thể cầm cự được tới giờ hẳn là nhờ có cao nhân y thuật cao minh giúp hắn áp chế bệnh tình.
Bình thường tuyệt đối không thể để cảm xúc dao động quá mạnh, hoặc bị trọng thương khi vận nội lực, nếu không bệnh cũ sẽ tái phát và bộc phát dữ dội. Chỉ cần sơ suất một chút là nguy hiểm tới tính mạng. Ngoài bệnh cũ, hắn còn đang chịu nội thương mới, có vẻ vừa từ cõi chết trở về, đúng không?"
Việt Húc Thiển đưa mắt nhìn sang Liễu Chẩm Thanh, thấy sắc mặt y trắng bệch, ánh mắt đờ đẫn như đang đắm chìm trong suy nghĩ nào đó. Cậu không ngờ bệnh tình của Hoắc Phong Liệt lại nghiêm trọng đến thế. Nhưng nhớ lại rằng đại tẩu họ Hoắc vốn là đệ tử của một vị thần y, lão đại phu trước mắt tuy danh tiếng không nhỏ, cũng khó sánh kịp. Nghĩ vậy, cậu nhất thời cũng không quá hoảng loạn.
"Vậy... bây giờ phải làm sao?" cậu hỏi.
"Chỉ cần dưỡng thương cho tốt thì hắn sẽ sớm tỉnh lại. Nhưng bệnh cũ đã chuyển biến xấu, thuốc bình thường cũng mất dần tác dụng. Ta thì không trị nổi, phải tìm đại phu giỏi hơn. Giờ thiên hạ có lẽ chỉ còn hai, ba người có thể cứu được hắn. Các vị nên nhanh chóng đưa hắn đi chữa trị, nếu để phát bệnh thêm vài lần nữa thì e là vô phương cứu vãn."
Bình luận