Chương 58: 58
Không gian dưới gầm giường vốn có hạn, thành ra khi Hoắc Phong Liệt rướn người lại gần, khoảng cách giữa hai người đã không thể duy trì nữa. Đầu mũi gần như chạm vào nhau.
Ánh mắt đen láy lập lòe những tầng cảm xúc dồn nén, mơ hồ thấp thoáng một màu đỏ sậm, tựa như dã thú sắp sửa phá tan xiềng xích. Hơi thở mang theo khí vị đậm đặc của giống đực như men rượu nồng hắt ra trong không khí, khiến người ta không khỏi choáng váng như đang say.
Hơi thở hắn phả lên mặt y, nóng rực và gấp gáp, nặng nề như lửa hừng hực, thiêu đốt da thịt Liễu Chẩm Thanh đến bỏng rát. Chỉ một ánh nhìn chạm nhau thoáng qua, y đã giật mình.
Một tiếng khẽ khàng bật ra từ cổ họng Hoắc Phong Liệt: "Xin lỗi."
Tim Liễu Chẩm Thanh lỡ mất một nhịp. Lời kia... là có ý định thật sự?
Y sợ hãi nhắm mắt lại theo bản năng.
Thế nhưng chỉ một khắc sau, cổ y chợt đau nhói, trước mắt tối sầm.
Gì chứ... bị đánh ngất?!
Chẳng lẽ vì không chịu nổi mà quyết định đánh y ngất xong rồi... muốn làm gì thì làm? Đợi y tỉnh lại thì giả vờ như không có chuyện gì xảy ra?
Không ngờ ngươi lại là kiểu người như vậy, Nhị Cẩu!
Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh bản thân bị hôn mê, còn Hoắc Phong Liệt thì mặc sức làm mấy trò trong sách, là Liễu Chẩm Thanh liền phát sinh một ý niệm cầu sinh mãnh liệt , chỉ mong mau chóng tỉnh lại!
Đến lúc y thật sự tỉnh lại, thì phát hiện bản thân đang nằm trên giường một khách điếm.
Liễu Chẩm Thanh ngơ ngác nhìn quanh, mất vài giây mới hoàn hồn, đưa tay lên... phát hiện người mình chỉ mặc độc một lớp áo trong.
Toàn thân không thoải mái chút nào, sắc mặt y tái nhợt, cẩn thận cử động nhẹ cơ thể.
Hình như... hình như cũng không đau lắm?
Lặng lẽ kiểm tra kỹ hai vị trí quan trọng, thấy không có dấu hiệu nào lạ.
Chẳng lẽ... chỉ ôm ấp hôn hít rồi cọ cọ thôi?
Liễu Chẩm Thanh không nhịn được đưa tay sờ khóe miệng mình, biểu cảm trên mặt lập tức trở nên vô cùng phức tạp.
Ngay lúc đó, bên mép giường vang lên tiếng bước chân. Cả người y bỗng căng cứng, lập tức quay đầu nhìn sang , chỉ thấy Hoắc Phong Liệt vén màn giường lên.
"Thanh ca?"
"Ngươi!" Lửa giận trong lòng Liễu Chẩm Thanh lập tức bốc lên, ánh mắt như muốn thiêu người, ngón tay chỉ thẳng vào Hoắc Phong Liệt , nhưng rồi lại do dự. Hỏi thì nên hỏi gì? Chẳng lẽ thật sự chất vấn hắn có thừa dịp làm càn không?
Hoắc Phong Liệt lập tức mở miệng giải thích: "Xin lỗi, lúc đó ta sợ huynh hít phải khói thuốc bị ảnh hưởng, nên chỉ còn cách đánh huynh ngất."
Liễu Chẩm Thanh nheo mắt nhìn hắn: "Vậy... quần áo của ta đâu?"
"Gầm giường bụi quá... cho nên..."
Bình luận