Chương 57: 57
Ngày hôm sau tỉnh lại, Liễu Chẩm Thanh đã bình tĩnh hơn rất nhiều. Đi xe thêm một ngày nữa thì tới được thành Khang Xuyên.
Thành Khang Xuyên vốn chỉ là một thôn nhỏ hẻo lánh, thế nhưng từ khi quan phủ điều chỉnh tuyến đường, rất nhiều đội ngũ cần di chuyển giữa các châu phủ đều phải đi ngang qua nơi này để nghỉ chân. Nhờ vậy, thành trấn này cũng dần trở nên phồn hoa, náo nhiệt chẳng thua gì các nơi trung chuyển khác.
Sinh kế trong thành phần lớn dựa vào khách vãng lai, vì thế khách điếm và tửu lâu trở thành nơi tụ tập đông đúc nhất.
Lần này họ đến đây là bởi vì số bạc bị mất từng đi qua chốn này. Muốn tra rõ tung tích tiếp theo, tất nhiên phải tìm được đầu mối sau khi bạc rời khỏi nơi này.
Chỉ là, bên mình ở ngoài sáng, kẻ địch lại giấu trong tối, không thể trắng trợn điều tra, đành phải nghĩ cách lẻn vào phủ thành thủ úy để kiểm tra sổ sách. Tìm hiểu lộ tuyến của đội ngũ xuất phát từ Thông Mậu châu rồi tính tiếp. Vì vậy, ngủ lại thành này một đêm là việc đã định sẵn.
Buổi tối, Tần Dư cùng Hạ Lan đi trước, Liễu Chẩm Thanh và Hoắc Phong Liệt ở lại khách điếm. Dù sao cũng không cần cả nhóm phải ra tay cho một chuyện nhỏ thế này.
Liễu Chẩm Thanh đang ngồi trên lầu hai khách điếm ngắm cảnh náo nhiệt bên ngoài, bỗng nghe sau lưng có người cất tiếng hỏi.
"Muốn ra ngoài sao?"
Liễu Chẩm Thanh quay đầu nhìn Hoắc Phong Liệt, khẽ nhướng mày: "Làm thế được à? Bọn họ bận làm việc, chúng ta đi dạo phố?"
"Không sao."
Nhìn phố phường rộn ràng ngoài kia, trong lòng cũng thấy ngứa ngáy. Thôi thì ra ngoài một chút cũng chẳng hại gì. Nghĩ vậy, y liền cùng Hoắc Phong Liệt đi ra cửa.
Sau khi hỏi tiểu nhị xem nơi nào náo nhiệt nhất, tiểu nhị đảo mắt một vòng, lập tức nhiệt tình đề cử phố Đông.
Khi tới nơi, cảnh tượng trước mắt khiến hai người đều có chút sửng sốt. Dòng người đông đúc chen chúc, thật sự khiến người ta choáng ngợp.
Liễu Chẩm Thanh còn đang ngó nghiêng, đột nhiên trên vai truyền đến một bàn tay đặt xuống, y liền bị kéo xoay người theo hướng về phía trước.
Hành động quá mức tự nhiên ấy khiến y hơi sững lại, xấu hổ không nói nên lời.
Phía sau, Hoắc Phong Liệt quay đầu, ánh mắt lạnh như sương nhìn về người vừa suýt nữa đụng vào Liễu Chẩm Thanh.
Người nọ vốn định trừng lại, nhưng vừa đối mặt với ánh mắt kia liền rùng mình, hai chân mềm nhũn như bị dọa mất hồn. Vừa muốn quay đầu bỏ chạy thì bất ngờ bị một lực vô hình quật ngã xuống đất, nằm sõng soài chẳng hiểu chuyện gì xảy ra.
Hoắc Phong Liệt chẳng buồn ngoái đầu lại, chỉ ôm lấy Liễu Chẩm Thanh tiếp tục rời đi, bỏ lại phía sau là một cảnh hỗn loạn.
Chợt người trong ngực cứng đờ. Hắn cúi đầu nhìn, thấy Liễu Chẩm Thanh đang đỏ mặt lườm hắn một cái.
"Đi đường không thể đi bình thường được à? Sao cứ lôi kéo mãi vậy? Suýt chút nữa thì ta... đứng không vững rồi đấy."
Bình luận