Chương 56: 56
Ba đời của Liễu Chẩm Thanh , đúng rồi, là ba đời , chưa từng có trải nghiệm nào khiến y phải lúng túng đến mức này. Dù kiếp trước hay kiếp này y từng được không ít nam nữ mến mộ, nhưng hiện tại người kia lại là... Nhị Cẩu? Thật sự khiến người ta không thể nào chấp nhận nổi.
Đây chính là đứa nhỏ mà y xem như em ruột mà nuôi nấng từ bé đến lớn kia mà!
Có suy nghĩ thế nào, dù có nặn óc đến nổ tung, y cũng không ngờ được sẽ có một ngày rơi vào tình cảnh như thế.
Hơn nữa, tuy Đại Chu vốn cởi mở, nhưng tình cảm nam nữ vẫn là chủ lưu. Nhị Cẩu bên cạnh có ca, có tẩu, mối giao hảo toàn là những người thẳng thắn đàng hoàng, sao lại tự dưng... "cong" mất rồi?
Đáng sợ nhất là...chẳng phải trước kia khi nghe tin có nam nhân muốn cưới y, hắn còn tỏ vẻ cực kỳ khó chịu đó sao?
Từ từ... chẳng lẽ khi đó không phải vì ghê tởm mà là... ghen?
Hắn khi ấy mới bao nhiêu tuổi cơ chứ?!
Liễu Chẩm Thanh càng nghĩ càng cảm thấy là lạ. Sau khi sống lại, hình như y từng nhiều lần trêu chọc Nhị Cẩu, mà Nhị Cẩu cũng từng có... phản ứng cạnh y nữa. Chỉ nghĩ đến đây thôi, y liền muốn giơ tay che mặt.
Đúng lúc này, mu bàn tay đột nhiên ấm lên ...kéo y khỏi dòng suy nghĩ rối loạn. Cúi đầu nhìn, lại thấy... Hoắc Phong Liệt đang sờ tay y!
Liễu Chẩm Thanh muốn giật tay về, nhưng thân thể lại cứng đờ, vừa xấu hổ vừa khẩn trương nhìn thẳng Hoắc Phong Liệt.
Làm cái gì vậy hả?! Giữa thanh thiên bạch nhật, ngay trước mặt bao người, lại muốn động tay động chân? Không sợ ta nổi giận, trở mặt à? Nếu ta hét to lên, sau này còn nhìn nhau thế nào?
"Nghỉ ngơi không ngon giấc sao?" Hoắc Phong Liệt hỏi, mày hơi nhíu lại.
Liễu Chẩm Thanh gượng gạo lắc đầu, toàn bộ tâm trí đều tập trung vào mu bàn tay vẫn đang bị nắm.
Vẫn còn đang sờ, vẫn sờ...từ khi nào mà ngươi có thể tùy tiện đụng chạm tay nam nhân khác thế hả?!
Trời ạ! Hơi nóng đang từ mu bàn tay lan dần lên cánh tay!
Hoắc Phong Liệt lại tự nhiên vươn tay, định cầm đĩa cá trước mặt y đi.
Liễu Chẩm Thanh giật mình, theo phản xạ đè tay hắn lại, "Làm gì đấy?"
"Nguội rồi, không nên ăn nữa."
"Không sao, vẫn còn ăn được." Liễu Chẩm Thanh lập tức kéo đĩa cá về. Đây là món cá hắn cẩn thận gỡ xương giúp y mà! Sao có thể để lãng phí chứ!
"Không được, dạ dày huynh yếu, không nên ăn đồ lạnh." Hoắc Phong Liệt kiên quyết, mày nhíu chặt.
"Ta khi nào thì, "
"Khi còn ở kinh thành, thân thể huynh bị trúng độc lâu ngày." Hắn nhắc.
Liễu Chẩm Thanh khựng lại, suýt chút nữa đã quên mất chuyện đó. Y đành để mặc Hoắc Phong Liệt lấy đĩa cá đi, ánh mắt vẫn lưu luyến không rời.
Y còn đang nghĩ rằng hắn sẽ bỏ đi, ai ngờ... Hoắc Phong Liệt lại thản nhiên ăn miếng cá kia.
Liễu Chẩm Thanh nhìn một lúc, đột nhiên đồng tử co lại.
Bình luận