Chương 54: 54
Án thuế bạc cùng án khoa cử đều đã kết thúc, toàn bộ chứng cứ và phạm nhân đều phải áp giải về kinh thành để tiếp tục điều tra. Tổ điều tra cũng cùng trở về, đương nhiên, Bạch Tố cũng đưa di thể của Bạch Du theo.
Theo lý, Tần Dư và Hạ Lan cũng nên rời đi cùng tổ điều tra, vì chuyến đi vào Nam lần này của họ vốn là để điều tra án khoa cử, còn án thuế bạc chỉ là thêm công trạng.
Thế nhưng vì trong sổ sách không ghi chép rõ một phần tiền tài rốt cuộc đã đi đâu, họ lại nhận được thánh chỉ tiếp tục tra xét, vì vậy tạm thời ở lại, đồng hành cùng Hoắc Phong Liệt.
Chỉ là, chuyện phía sau toàn bộ vụ án này có liên quan đến phản tặc thì hiện tại chỉ có Hoắc Phong Liệt và Liễu Chẩm Thanh biết. Bọn họ cũng nhận được tin: Hộ Bộ Thượng Thư đã chết.
Nói cách khác, manh mối đã bị cắt đứt. Có thể thấy được kẻ đứng sau hành động rất quả quyết, nắm rõ từng nước cờ, chỉ cần phát hiện một chút động tĩnh từ phía bọn họ là sẽ lập tức ra tay, dứt khoát chặt đứt mọi đầu mối.
Có thể làm đến mức này, ngay cả Liễu Chẩm Thanh cũng không khỏi âm thầm bội phục.
Tại bến tàu, mọi người đều đến tiễn Bạch Tố lên đường.
Bạch Tố đứng cạnh Liễu Chẩm Thanh, cùng nhau đợi Hoắc Phong Liệt và những người biết võ kiểm tra an toàn xung quanh.
"Ngươi thật sự không đi cùng ta sao? Án khoa cử đã khép lại, từ đầu đến cuối cũng không liên lụy gì đến người Liễu gia, sau khi trở về, chắc chắn người trong nhà ngươi sẽ được thả. Vậy mà ngươi còn muốn ở lại?"
Liễu Chẩm Thanh cũng không biết nên giải thích thế nào, thật ra bọn họ không bị liên lụy vào án khoa cử, mà là án phản tặc cơ.
"Ngươi quên rồi sao, ta vốn phải vào Nam mà."
Bạch Tố nhìn y đầy nghi hoặc. Sao vẫn cứ muốn vào Nam định cư chứ? Đáng lý phải trở về trấn an người nhà, chọn thời điểm khác để rời đi mới phải.
Nhưng Bạch Tố nghĩ rồi lại nghĩ, đột nhiên bật cười: "Có phải do không yên tâm Chiến Uyên không?"
Câu nói này quá mức mập mờ, khiến Liễu Chẩm Thanh chỉ biết dở khóc dở cười. Nồi của Liễu Tiêu Trúc, dù mất trí nhớ rồi vẫn không thoát nổi.
Liễu Chẩm Thanh cười: "Làm gì có, chỉ là vừa hay đi cùng đường với bọn Hoắc huynh thôi."
Bạch Tố lại giả vờ không nghe thấy, coi như Liễu Chẩm Thanh chính là vì muốn đi theo Hoắc Phong Liệt. Y nói: "Trong nhóm bọn họ chỉ có Tử Xuyên là làm việc nhạy bén nhất, đáng tiếc luôn bị Vân Độ quấy nhiễu. Chỉ có ngươi là vững vàng, có ngươi giúp họ xác định phương hướng thì chính là sự trợ giúp lớn."
Liễu Chẩm Thanh cười gượng: "Không làm vướng chân họ đã là may mắn rồi."
"Chiến Uyên hắn......" Bạch Tố vốn định nói ra chuyện về thân thể của Hoắc Phong Liệt. Ngày hôm đó khi Liễu Chẩm Thanh ngất xỉu, Hoắc Phong Liệt suýt nữa đã phát bệnh. Nhưng y cảm thấy đây là chuyện riêng tư của huynh đệ, không tiện nói ra, đành thay bằng câu: "Chiến Uyên đành nhờ ngươi."
Bình luận