Chương 52: 52
Diêu thứ sử sẽ không vô duyên vô cớ nói ra chuyện này, Liễu Chẩm Thanh vừa nhìn đã biết lão có dụng ý riêng.
Nhưng y đã không còn bận tâm đến điều đó nữa, y nhất định phải biết vì sao Bạch Du lại chết.
Liễu Chẩm Thanh đứng thẳng dậy, từ trên cao nhìn xuống Diêu thứ sử, giọng bỗng lạnh băng:"Ngươi muốn gì?"
Diêu thứ sử không hiểu vì sao trong lòng bỗng run rẩy, như thể đang đối mặt với một người nắm giữ quyền thế chí cao, không ngờ tên công tử thân phận mơ hồ này lại là kẻ nhạy bén nhất ở đây.
Tần Dư và Hạ Lan đều ngẩn người vì câu hỏi đột ngột ấy.
Diêu thứ sử hơi híp mắt, cố giữ bình tĩnh, chậm rãi nói: "Ta muốn gửi lời cho Bạch Tố. Nếu hắn muốn biết sự thật về cái chết của huynh trưởng mình, thì đến gặp ta."
Liễu Chẩm Thanh chỉ vào Hoắc Phong Liệt: "Bạch Tố hiện không có mặt, ngươi nói với hắn đi. Nhưng cứu ngươi là điều không thể."
Tuy Hoắc Phong Liệt vẫn im lặng, nhưng đã phối hợp bước lên.
Diêu thứ sử thoáng nhìn về phía hắn, sau một hồi giằng co nội tâm mới mở lời: "Đương nhiên ta biết bản thân không thể sống sót rời khỏi đây. Nhưng ta có thể nói ra toàn bộ chân tướng vụ việc năm đó, với điều kiện các ngươi phải đảm bảo giữ được mạng sống cho con ta. Ta dám chắc, ngoài ta ra, không mấy ai biết được sự thật ấy. Đây là một thỏa thuận hoàn toàn có lợi cho các ngươi."
Hoắc Phong Liệt không nói gì, chỉ gật đầu đồng ý.
Diêu thứ sử thở dài nhẹ nhõm, rồi bắt đầu chậm rãi thuật lại: "Tám năm trước, đúng vào ngày Bạch Du thu thập đủ chứng cứ và chuẩn bị lên thuyền rời đi, hắn đã bị bắt lại. Trái ngược với những lời đồn bên ngoài, có lẽ các ngươi chưa biết, khi ấy Bạch Du vẫn là con chó trung thành nhất của Liễu Chẩm Thanh. Dù chủ tử đã chết, hắn vẫn một lòng muốn sửa lại bản án oan, nên toàn bộ chứng cứ hắn thu được đều nhằm chứng minh Liễu Chẩm Thanh vô tội."
Thấy vẻ mặt bọn họ không đổi sắc, Diêu thứ sử thoáng chột dạ, khẽ lẩm bẩm: "Xem ra các vị đều là người thông minh, đã biết được không ít nội tình... Loại quan nhỏ như ta năm đó chẳng biết gì nhiều, chỉ biết Liễu Chẩm Thanh là tên gian thần, là chuột qua đường bị thiên hạ truy sát, ai bênh vực y đều bị coi là kẻ có dã tâm. Đại Chu lúc đó một lòng đồng thuận, muốn loại trừ khối u ấy khỏi triều đình. Chứng cứ buộc tội y được xem là chí hướng chung. Thế mà Bạch Du lại dám đi ngược dòng, cố tình không thức thời. Vào lúc nhạy cảm ấy, làm sao có thể để hắn đưa chứng cứ ra được chứ!"
Hạ Lan không nhịn được hỏi: "Cho nên các ngươi lựa chọn che giấu chân tướng, chỉ vì thời thế bắt buộc sao?"
Diêu thứ sử lắc đầu: "Không phải chúng ta. Bọn ta nào có gan to đến thế. Dù Bạch Du đã thất thế vì chủ tử sa cơ, nhưng với xuất thân và thế lực của hắn, không phải cứ muốn động vào là được.
Chính là phía trên có người ra lệnh, bày mưu tính kế, bảo quan lại địa phương bí mật giam giữ Bạch Du, tra tìm rồi tiêu hủy chứng cứ."
Bình luận