Chương 50: 50
Bạch Tố ngây người, hoàn toàn không hiểu vì sao đang yên đang lành lại có một kẻ tự xưng là hậu nhân của Nguyên Đỗ bất ngờ xuất hiện, càng không rõ vì sao đối phương lại tìm đến mình để tiết lộ thân phận này.
Y không thể dễ dàng tin tưởng, mà cũng chẳng biết nên bắt đầu hỏi từ đâu.
Mãi đến khi Đỗ Đông Phong đưa ra một phong thư, Bạch Tố mới choáng váng mà hoàn hồn lại.
"Đây là bút tích của ca ta... Khi ca ta nhậm chức ở đây từng qua lại với các ngươi sao?" Bạch Tố cảm thấy đầu mình sắp nổ tung đến nơi rồi.
"Không sai. Tám năm trước, chúng ta vẫn luôn được Bạch đại nhân chiếu cố. Nhị công tử, nếu ngươi tin bức thư này, nếu muốn biết rõ chân tướng, xin hãy đi theo ta một chuyến. Phụ thân ta muốn gặp ngươi một lần. Hẳn ngươi cũng muốn biết khi ấy, Bạch đại nhân cuối cùng đã gặp phải chuyện gì, đúng không."
Không chút do dự, Bạch Tố lập tức gật đầu. Y nhất định phải biết rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì năm đó.
Đỗ Đông Phong âm thầm dẫn theo Bạch Tố rời đi, Tần Dư cùng Hạ Lan nhanh chóng bám theo sau.
Trên nóc nhà, Hoắc Phong Liệt nhẹ nhàng nắm lấy tay Liễu Chẩm Thanh, khiến y,vốn còn đang đờ đẫn,hồi thần lại.
"Thanh ca?"
Liễu Chẩm Thanh nhìn hắn, thở dài cảm khái: "Thì ra là nhóc con năm đó... Đúng là đã từng gặp qua. Lớn nhanh thật, thời gian trôi như gió vậy."
Hoắc Phong Liệt thấy sắc mặt y không có gì bất thường, mới hỏi tiếp: "Vậy có nhớ vì sao lại đưa ngọc bội của huynh cho người ta không? Còn bảo là 'người trong lòng'?"
Liễu Chẩm Thanh hơi nghẹn, bất đắc dĩ liếc nhìn hắn: "Ta thật sự không đưa mà. Chỉ là khi ấy vẫn mang theo ngọc bội hình lá liễu bên người... Sau này mới đổi sang mang miếng ngọc mà đệ tặng."
Liễu Chẩm Thanh nói một cách nhẹ nhàng không để tâm, khiến Hoắc Phong Liệt thoáng sững người, lỗ tai chợt đỏ ửng, vội giả vờ trấn định ho khan mấy tiếng, rồi nâng tay ôm lấy y, nhún người bay về phía nhà của Đỗ Đông Phong.
Khi họ đến nơi, chỉ thấy Nguyên Đỗ đang ốm yếu đứng trong sân, quỳ gối trước mặt Bạch Tố.
"Đúng là ông ấy rồi." Liễu Chẩm Thanh cảm khái, tâm trạng có phần phức tạp.
Lần trước Hoắc Phong Liệt đã từng đến nơi này, cũng đã thấy qua người kia, nhưng không nhận ra thân phận ông ta. Một phần vì gương mặt đã thay đổi theo năm tháng, phần lớn là bởi khi Nguyên Đỗ nổi danh thì hắn đã nhập ngũ, gần như không còn lui tới kinh thành nữa.
Hạ Lan cũng vậy. Khi hắn vào kinh, Nguyên Đỗ đã sớm không còn xuất hiện. Chỉ có Tần Dư,từng lớn lên trong cung,nhìn liền nhận ra, gật đầu xác nhận.
Bạch Tố cũng nhận ra ông ấy. Nhìn thấy người vẫn còn sống, y không khỏi có phần không dám tin.
"Xin Nguyên đại nhân mau đứng lên, vãn bối nhận không nổi!" Bạch Tố vội vàng đỡ ông dậy.
"Nhận được chứ, sao lại không nhận được." Nguyên Đỗ xúc động nói: "Nếu không có Bạch đại nhân năm đó tương trợ, lão phu đã sớm bỏ mạng nơi phương nam rồi. Làm sao còn có thể mang theo người nhà sống sót cho đến hôm nay. Có thể gặp lại thân nhân của Bạch đại nhân, đúng là phúc của lão phu."
Bình luận