🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 5: 5

Dọc đường đi, Cẩm Lý vẫn khuyên can Liễu Chẩm Thanh đừng tới sòng bạc, lão gia ghét nhất là người trong nhà dính tới cờ bạc.

"Ta nghe bọn bắt cóc nhắc đến sòng bạc này, nên mới muốn tới xem thử có lần ra được manh mối nào không." Liễu Chẩm Thanh dứt khoát nói.

Cẩm Lý lập tức trở nên lo lắng: "Người chúng ta mang theo liệu có đủ không? Có cần báo quan không? Chủ tử, sao ngài không nói chuyện này với lão gia từ trước!"

Vì ta cũng vừa mới bịa ra thôi mà.

"Được rồi, ta chỉ tới xem thôi. Nào, đi vòng quanh ta mấy vòng đi, thu hút chút vận may."

Cẩm Lý còn chưa hiểu chuyện gì thì đã bị chủ tử của mình kéo xoay mấy vòng quanh người.

Xe ngựa lắc lư đi về phía đông thành, lúc đi ngang qua khu trung tâm, vén rèm là có thể nhìn thấy Bàn Long Ngọc Thạch Trụ phía xa. Mấy trăm năm trước, các nước láng giềng hợp sức dâng vật báu này lên đế hậu đương triều, tượng trưng cho thời kỳ phồn thịnh nhất của Đại Chu.

Tầng cao nhất khắc tên vàng của đế hậu năm đó, tầng giữa dành cho bậc hiền tài, khắc tên các quân vương từng trị vì Đại Chu. Lẽ ra chỉ nên chọn người có công, nhưng cuối cùng lại trở thành chỉ cần không phạm lỗi nặng thì cũng được lưu danh, như hoàng gia gia của đương kim hoàng đế, vị Chu Thuận Đế ngu si hồ đồ kia, cũng có tên ở đó.

Tầng dưới được chia thành ba mặt, trung thần tài giỏi, văn nhân mỹ nữ và gian thần tội đồ, mỗi mặt đều có tiêu chuẩn riêng.

"Chủ tử, đừng nhìn thì hơn, khỏi phải buồn phiền." Cẩm Lý nói đầy lo lắng.

Liễu Chẩm Thanh khẽ cười: "Ngươi lại quên ta mất trí nhớ rồi."

Tất nhiên y biết rõ Cẩm Lý ám chỉ điều gì. Có lẽ mỗi lần Liễu Tiêu Trúc nhìn thấy tên họ hàng xa của mình bị liệt vào gian thần tội đồ, đều thấy trong lòng khó chịu vì nỗi nhục ấy không thể nào rửa sạch.

Ngay cả bản thân y cũng thấy đời người đúng là chẳng thể lường. Lúc trước tiểu hoàng đế còn hứa với y rằng, không cần đợi đến sau khi mất, chỉ cần y còn sống cũng có thể được khắc tên vào mặt bia trung thần tài giỏi.

Đối với một người phò tá triều đình, đó là vinh quang lớn nhất. Dù sao đa phần những cái tên được khắc lên trụ ngọc đều phải đợi đến sau khi mất mới được xét công trạng, hiếm có ai được khắc tên khi còn sống.

Đang suy nghĩ, y nghe thấy Cẩm Lý kinh ngạc thốt lên: "Hoá ra lời đồn là thật."

Liễu Chẩm Thanh tò mò nhìn sang, thấy ánh mắt Cẩm Lý rơi vào cạnh trụ ngọc, hưng phấn nói: "Chủ tử, ta vừa thấy người của hoàng cung đến khắc tên, lúc trước nghe đồn bệ hạ đã ra lệnh khắc tên Hoắc tướng quân vào bia rồi! Hoắc gia bao đời nay đều là công thần, không biết có bao nhiêu vị tướng họ Hoắc được lưu danh tại đó, nhưng mà người được khắc tên khi còn sống thì lại chẳng có bao nhiêu, Hoắc tướng quân đúng là quá lợi hại!"

Liễu Chẩm Thanh hơi ngẩn ra, hỏi: "Vậy cần bao nhiêu công trạng mới được vinh danh như thế?" Năm xưa sau khi Hoắc Phi Hàn qua đời, chính y là người chủ trì khắc tên đại ca lên trụ bia này.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...