Chương 48: 48
Đúng lúc đó, trong căn phòng thứ ba của tiểu viện đột ngột vang lên một tiếng động lớn. Gian phòng đó là của Hạ Lan. Tối qua hình như hai người bọn họ đều không về, sao giờ lại có tiếng động?
Ba người nghe tiếng liền vội vàng chạy tới, vừa đến nơi đã thấy Hạ Lan bị ai đó đẩy mạnh ra khỏi phòng.
Hắn "ai da" một tiếng, lăn lộn một vòng rồi ngã sóng soài ngay trước mặt ba người. Nhìn kỹ thì thấy trước ngực hắn còn hằn rõ một dấu chân.
Ba người không hẹn mà cùng ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Tần Dư với gương mặt giận dữ từ trong phòng lao ra, áo ngoài mở rộng, chỉ còn mỗi lớp áo trong còn nguyên vẹn, cứ thế phi thân ra ngoài, giáng thêm một cú nữa lên người Hạ Lan.
Hạ Lan xoay mình đứng dậy, lập tức phản ứng lại bằng một chiêu thức, nhưng Tần Dư lúc này đang trong cơn thịnh nộ, ra chiêu nào là hiểm chiêu nấy. Hạ Lan không thể chống đỡ nổi, rất nhanh đã bị đạp xuống đất.
Hắn không còn cách nào khác, chỉ có thể đưa ánh mắt cầu cứu về phía Hoắc Phong Liệt.
"Chiến Uyên, cứu mạng!"
Nhưng Hoắc Phong Liệt chỉ đưa tay chắn cho Liễu Chẩm Thanh lui về sau một chút, cả Bạch Tố cũng yên lặng lui ra, một người thì cẩn trọng, một người thì đã quá quen với cảnh tượng này , đều dửng dưng không nhúng tay.
Cuối cùng, trận đòn từ một phía kết thúc trong tiếng la oai oái của Hạ Lan xin tha. Tần Dư mặt lạnh như sương quay người trở về phòng Bạch Tố để thay đồ, không nói một lời.
Hạ Lan nằm co ro trên mặt đất, lặng lẽ xoa chân, vẻ mặt tràn đầy oán hận nhìn ba người đứng xem mà không cứu.
"Các ngươi còn có lương tâm không vậy? Sao lại không cứu ta?"
"Vậy trước hết ngươi hãy nói xem ngươi đã làm gì?" Bạch Tố nhíu mày, ngón tay xoa nhẹ giữa trán, giọng nói bất đắc dĩ, rõ ràng là không còn lạ gì chuyện này nữa.
Liễu Chẩm Thanh lại thật sự tò mò: "Lần đầu tiên thấy Tần huynh thật sự tức giận đấy."
Tuy Tần Dư tính tình lạnh nhạt, nhưng lúc ở cùng mọi người vẫn khá thoải mái, thỉnh thoảng còn đùa giỡn, cãi cọ ầm ĩ với Hạ Lan không ngớt, giống như huynh đệ trong một nhà vậy.
Hạ Lan vẻ mặt như bị oan uổng lắm: "Ta chỉ đẩy y ngã lên giường thôi..."
Ba người: ??
"Cởi quần áo của y."
Ba người: !!
"Muốn xem thử hình xăm của y thế nào ấy mà."
Hoắc Phong Liệt cau mày, vẻ mặt khó chịu.
Liễu Chẩm Thanh thì lập tức dâng lên một tia tò mò , hình xăm?
Bạch Tố thở dài một tiếng: "Hình xăm thì có gì khác biệt? Không phải hồi nhỏ các ngươi cùng nhau xăm một hình với Chiến Uyên rồi sao?"
Nghe đến đó, Liễu Chẩm Thanh mới để ý phần áo rách nơi vai Hạ Lan lộ ra hình xăm.
"Của ta là đại bàng, của y là rắn. Ta chỉ tò mò thôi, nghe nói vảy rắn y xăm là loại đặc biệt, ta muốn nhìn kỹ một chút." Hạ Lan vỗ tay tỏ vẻ tiếc nuối. "Lại thất bại rồi."
Bình luận