Chương 47: 47
Đỗ Đông Phong không ngờ mình vẫn còn có thể tỉnh lại thêm một lần nữa. Xoa xoa cổ đang đau nhức, cậu ta chỉ cảm thấy mấy người kia thật sự bị bệnh thần kinh rồi. Suốt cả đêm đánh cậu ngất xỉu tới ba lần, lại còn gọi tỉnh dậy, không giết cũng không thả, cuối cùng là định làm gì?
Nghĩ đến đây, Đỗ Đông Phong lập tức mò tìm ngọc bội trên người. Khi xác nhận nó vẫn còn, cậu mới âm thầm thở phào, sau đó rút ra một tờ giấy nhỏ.
"Người cùng một phe, thử thách nhiều lần, đắc tội rồi."
Đỗ Đông Phong không khỏi nhíu mày, trong lòng xoay chuyển trăm điều cũng không thông suốt nổi, chỉ có thể lảo đảo quay về nhà, hoàn toàn không biết phía sau vẫn có người âm thầm theo dõi.
Căn nhà của cậu ta nằm trong một con ngõ nhỏ, trông không khác gì nhà dân bình thường.
Trước khi vào cửa, Đỗ Đông Phong cẩn thận quan sát xung quanh, không phát hiện ai khả nghi mới yên tâm bước vào. Dù sao thì nhà cậu ở đâu, người trong nha môn cũng đều rõ cả, có phòng cũng chẳng che được ai.
Vừa vào nhà, trong sân đã có một ngọn đèn dầu lập lòe được thắp lên, tiếng ho khan từ trong phòng truyền ra.
Hoắc Phong Liệt ngồi quan sát trên mái nhà một hồi lâu, xác định phụ thân của Đỗ Đông Phong đúng là người mang bệnh mãn tính, trong nhà còn có mẫu thân cùng đệ đệ, muội muội, rõ ràng là một gia đình dân thường. Chỉ là tính tuổi thì thấy không hợp lý, Đỗ Đông Phong hẳn phải còn có huynh trưởng và tỷ tỷ, nếu không thì tuổi cha mẹ hắn quá lớn để sinh con.
Sau khi Đỗ Đông Phong về nhà, người nhà cũng lần lượt đi nghỉ, chỉ còn lại mình cậu ta ngồi ngoài sân, ngẩn người nhìn miếng ngọc bội trong tay. Cảnh ấy rơi vào mắt Hoắc Phong Liệt, chẳng hiểu sao lại khiến hắn thấy vô cùng khó chịu.
Canh suốt cả một đêm, ngoài việc tích lại một bụng tức, Hoắc Phong Liệt chẳng thu hoạch được gì. Trở về phòng thì thấy Liễu Chẩm Thanh đang ôm gối ngủ say.
Người đang nằm kia đã ở bên cạnh, có giận đến mấy thì cũng chỉ có thể im lặng mà gặm nhấm.
Bất ngờ, người trên giường trở mình, tấm chăn tuột xuống. Hoắc Phong Liệt bước tới định đắp lại, nhưng ánh mắt vô tình lướt qua khiến hắn lập tức cứng người.
Do trở mình quá nhiều nên áo ngủ của Liễu Chẩm Thanh đã bị xốc lên. Vạt áo cả trên lẫn dưới mở rộng, chỉ còn đai lưng ở giữa miễn cưỡng giữ lại.
Một vùng da thịt trắng nõn phơi ra trong không khí, xương quai xanh sắc nét, lồng ngực trơn bóng, dưới là bụng nhỏ bằng phẳng, rốn hơi hõm xuống, phập phồng theo nhịp thở đều đều.
Chỉ trong nháy mắt, cổ họng Hoắc Phong Liệt như bị nghẹn lại. Hắn lập tức nhớ đến khoảnh khắc hoảng loạn đêm qua, thân thể liền như bị lửa nung, không chịu nổi nữa, vội bước tới bàn trà, uống một ngụm trà lạnh để dập lửa.
Có lẽ vì tiếng chén va vào mặt bàn quá lớn, Liễu Chẩm Thanh mơ màng tỉnh lại. Thấy Hoắc Phong Liệt đang ngồi bên kia, y lười biếng chống người dậy, vừa ngáp vừa hỏi: "Thế nào rồi?"
Bình luận