🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 44: 44

Chỉ trong năm ngày, triều đình đã phái võ quan tới tiếp nhận nơi này. Ngô thái thú được thăng làm thứ sử, cùng các viên quan mới phối hợp tu chỉnh, dựng lại từ đầu cho vùng đất đã trải qua loạn lạc. Dân chúng bị hại bắt đầu lục tục quay về, tin tức truyền đi nhanh như gió. Kẻ tỉnh táo đã dần nhìn rõ bộ mặt thật của Thiên Hữu Giáo. Khi đoàn xe áp giải phạm nhân đi ngang, những tiếng chửi bới, mảnh rác bay loạn xạ như trút cả căm giận tích tụ bao ngày lên kẻ từng được họ tôn sùng hết mực.

Hoắc Phong Liệt căn dặn người truyền tin: những ai trước kia bị gán tội sơn tặc, nếu chưa từng giết người, thì vẫn có thể quay đầu trở lại, làm người lương thiện. Xem như cũng trọn vẹn lời hứa năm xưa với Chột Mắt.

Chuyện ở Diêm Khâu châu đến đây coi như khép lại. Năm người lại tiếp tục hành trình, điểm dừng tiếp theo là Thông Mậu châu - nơi chuẩn bị tổ chức kỳ khảo hạch phương Nam lần này. Với Hoắc Phong Liệt, nơi ấy còn là điểm đến theo mật lệnh của hoàng thượng để điều tra vụ án thuế bạc.

Lần này họ chọn đi đường sông, lên thuyền xuôi dòng tới đó.

Liễu Chẩm Thanh và Bạch Tố đang cặm cụi nghiên cứu món đồ chơi mới toanh mà Hoắc Phong Liệt vừa mua về, thì bất chợt nghe từ boong tàu vang lên tiếng Hạ Lan hét lớn: "Nhị Cẩu!"

Tiếng rống bất thình lình khiến cả hai giật bắn mình, tay run lập cập. Khóe môi Liễu Chẩm Thanh khẽ giật, còn Bạch Tố thì sững sờ nhìn Hạ Lan.

Ngay sau đó, Hạ Lan đã lĩnh trọn một cú đá từ Hoắc Phong Liệt, va người vào cạnh bàn đánh "rầm" một cái.

"Không đánh, không đánh." Hạ Lan vội vã bò dậy, ngồi phịch xuống ghế, run run rót trà, tỏ vẻ muốn làm lành.

Tần Dư ngồi trên mui thuyền, đưa mắt nhìn xuống, lạnh nhạt hừ khẽ một tiếng.

Sắc mặt Hoắc Phong Liệt sa sầm, hắn bước tới: "Cái tên đó, ngươi không được gọi."

Hạ Lan ra chiều không phục: "Cớ gì lại không? Chẳng phải là nhũ danh của ngươi sao?"

Hoắc Phong Liệt an tọa, liếc mắt sang Hạ Lan, trong ánh nhìn đã lộ rõ sự cảnh cáo.

Bạch Tố mãi mới định thần lại, vẫn chưa hết kinh hãi, hỏi: "Sao ngươi biết?"

"Ngươi cũng biết?" Hạ Lan lập tức bắt lời, "Thế sao không nói sớm cho bọn ta biết?"

"Đó là tên các trưởng bối trong nhà Chiến Uyên gọi từ thuở nhỏ, đã nhiều năm chẳng còn ai nhắc đến. Nói ra chẳng phải để ngươi cười nhạo sao?" Bạch Tố cố nén cười: "Ta cũng chưa từng gọi hắn như thế."

Hạ Lan phá lên cười, chỉ vào Liễu Chẩm Thanh đang đỏ mặt: "Nghe y gọi đấy."

Liễu Chẩm Thanh đành cười trừ: "Là ta nghe được tình cờ thôi, lúc còn ở phủ tướng quân, ta tuyệt đối không dám gọi Hoắc tướng quân như vậy."

Liễu Chẩm Thanh thoáng liếc Hoắc Phong Liệt, ánh mắt đầy áy náy, trách mình lúc đó không giữ mồm giữ miệng, buột ra cái nhũ danh đầy xấu hổ kia - e rằng Hoắc Phong Liệt đã muốn vứt nó lại từ khi còn nằm trong bụng mẹ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...