🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 43: 43

Khi Liễu Chẩm Thanh tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên là thứ mình đang ôm lấy có phần cứng cáp, vuông vức và rắn chắc.

Mở mắt ra, đập vào tầm nhìn là một khuôn mặt tuấn tú. Không còn sát khí, không còn vẻ lạnh lẽo nghiêm nghị, chỉ còn lại sự trong trẻo và yên bình, chẳng hề đề phòng.

Y sững người một hồi lâu mới nhớ ra rốt cuộc mình quên mất chuyện gì vào tối qua.

Chính là cái thói xấu khi ngủ của y đấy!

Tay chân y quấn lấy Hoắc Phong Liệt như bạch tuộc.

Nhưng nhìn dáng vẻ Hoắc Phong Liệt ngủ rất yên ổn, hẳn không bị y làm phiền gì. Dù sao hiện giờ hắn đã cao lớn hơn y, sức của y đối với hắn chắc chỉ như gãi ngứa thôi.

Liễu Chẩm Thanh định thu tay chân lại, nhưng cảm giác dưới lòng bàn tay lại khiến y tò mò. Dáng người đẹp thật đấy, hửm?

Kết quả là vẫn làm đối phương thức giấc.

Trước đó, Hoắc Phong Liệt liên tục phải uống thuốc để ngăn bệnh cũ tái phát, lại còn bận xử lý án kiện không ngừng nghỉ, thân thể dù có khỏe đến đâu cũng khó chống đỡ. Thế nên đêm qua hắn ngủ rất sâu, nhất là khi trong giấc ngủ lại cảm nhận được cảm giác thân quen bấy lâu nay.

Khoảnh khắc tỉnh lại, tinh thần hắn đã tỉnh táo, nhưng khi mở mắt thì thoáng sững lại.

Ngay bên gối là Liễu Chẩm Thanh, một tay chống đầu, nằm nghiêng nhìn hắn, miệng cười khúc khích: "Ta đánh thức đệ rồi sao?"

Hoắc Phong Liệt ngơ ngác, đôi mắt đen thẳm nhìn chằm chằm vào y, như thể không tin được người trước mặt là thật.

Rồi bất ngờ, hắn đưa tay ra chạm vào mặt y.

Liễu Chẩm Thanh chẳng hiểu sao Hoắc Phong Liệt lại lấy ngón trỏ cọ lên mặt mình, cảm giác lành lạnh: "Làm gì thế? Chẳng lẽ ta ngủ chảy nước miếng à?" Y cũng đưa tay lên sờ mặt, không có gì mà.

Lúc này Hoắc Phong Liệt mới hoàn hồn, giọng khàn khàn pha chút lúng túng: "Ta tưởng mình đang nằm mơ."

Liễu Chẩm Thanh sửng sốt, sau đó phá lên cười: "Mơ à? Mơ cái gì? Mộng xuân sao?"

Hoắc Phong Liệt không ngờ y lại nói vậy, lập tức nuốt nước bọt: "Cái gì cơ?"

Liễu Chẩm Thanh cười đến cong cả mắt, liếc mắt nhìn về phía chăn phủ một cách ám chỉ, nơi đó rõ ràng phồng lên, vừa nãy khi y thu chân lại còn vô tình đụng phải, đúng là rất có tinh thần.

Hoắc Phong Liệt cứng đờ.

"Người trẻ tuổi mà, sáng sớm huyết khí bốc cao, có thể hiểu được." Nhìn dáng vẻ càng lúc càng quẫn bách của hắn, Liễu Chẩm Thanh phải cố nhịn cười.

Hoắc Phong Liệt, kẻ mang danh sát thần, lúc nào cũng lạnh lùng trước mặt người khác, giờ mặt đã đỏ bừng, xấu hổ ngồi bật dậy, xoay lưng về phía Liễu Chẩm Thanh, còn cố nói cho qua chuyện: "Ta không..."

"Thôi nào, có gì đâu mà phải chối. Như vậy chứng tỏ thân thể đệ khỏe mạnh đấy. Trước kia ta bắt mạch cho đệ thấy mạch đập hỗn loạn, còn lo sức khỏe đệ có vấn đề cơ." Ở phương diện ấy, Liễu Chẩm Thanh đúng là không bằng Hoắc Phong Liệt, có lẽ do bị trúng độc thời gian dài khiến cơ thể tổn hại, chuyện đó với y cũng chỉ ở mức bình bình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...